TƯ
ẾCH TRÊN PHÍM NGÀ
Trong
tiếng Việt, khi còn trẻ, tình cảm vợ chồng còn mặn nồng, họ xưng hô với nhau bằng
hai chữ tình tứ “anh”, “em”. Khi về già, có lẽ từ khi có cháu nội, ngoại, các cụ
đổi “tông”gọi nhau bằng “ông”, “bà” cho nó có vẻ nghiêm túc trước đám cháu đang
lớn dần. Có những cặp vợ chồng người Bắc, mượn tiếng gọi của con để gọi nhau
làm người nghe lúc đầu thấy lạ tai chẳng hạn như “Bố ơi đưa cho Mẹ tờ báo”, người
nghe hiểu rằng bà nhà đang nói với ông nhà.Câu chuyện này là của bà nhà viết về
ông . Bà gọi Ông bằng tiếng gọi của con.
Bố nói
với mẹ rằng bố về Cali phải đi bác sĩ ngay vì mấy ngón tay đau và tê cứng. Sáng
nào cũng vậy, bố tập thể dục trước khi leo xuống giường. Bố ngồi bẻ hai “bàn
tay anh năm ngón kiêu sa” kêu … rốp rốp nghe đã lỗ tai. Bẻ xong, bố vung vẩy bàn tay giống như đứa cháu ngoại Jasmine lắc
tay, nói với mẹ nó: “hết dồi! hết dồi!”. Kế đó, bố nắm hai bàn tay, mở ra rồi nắm
vào như chơi trò dấu viên sỏi chuyển từ bàn tay này sang tay kia với đứa cháu
ngọai Dustin làm nó tức mình, nó mách mẹ nó: “ Ông quại (ngoại) foul play,
Mummy, I can’t get it”. Đây là mấy chiêu bẻ, lắc và nắm, mỗi chiêu bố tập 5
phút. Các chiêu này bố học từ ông bác sĩ bạn bố ngày xưa cùng học chung trường
Chu văn An, bây giờ là bác sĩ gia đình của bố. Cách tập này có chút hiệu quả là
tay bố bớt tê cứng. Bố vừa đi chơi thăm con gái ở Dallas, có lẽ vì vui với con
cháu, bố lười tập, ăn uống bừa bãi, không kiêng khem nên con “gao” tái phát, bố
suýt soa kêu đau cả ngày . Về Cali, bố gọi điện thoại đi thăm bạn ngay. Bố và
ông bạn, ngoài việc là thầy thuốc khám bệnh, cho thuốc, có vài lời khuyên bệnh
nhân còn là hai ông bạn già gặp nhau tâm sự chuyện đời. Về già, bố có niềm vui đi khám bệnh để thăm bạn.
Ông bác
sĩ này rất thích văn nghệ và thể thao. Ông chơi kèn, đánh trống, hát hò, nhảy nhót,
tập khí công, chơi tennis và… linh tinh.
Ông dụ khị bố:
- Này, ông ở nhà rảnh mà làm gì. Ông học keyboard
đi. Mấy ngón tay ông có dịp vận động. Dạo
này ông hay quên. Người già chơi nhạc giải trí tốt cho trí nhớ nữa.
Bố xòe mười
ngón tay nhăn nhúm, gầy guộc, các sợi gân nổi lên như con… giun, lắc đầu:
-Ông xem mười ngón tay tôi cứng như mười
cây…đinh. Ông nhắm tôi nhấn phím nổi không mà ông bảo học keyboard?
Ông bác
sĩ cười, gật đầu:
-Ông nghe tôi, cứ nhấn hoài tay nó sẽ mềm
ra. Một ngày ông dợt vài tiếng cho tôi. Ông theo chiêu cũ, lúc nào rảnh, ngồi
không làm gì, xem như ông vui với mười ngón tay cứ bẻ, lắc, nắm. Nếu ông học
keyboard, ông tập thêm một chiêu “nhấn” nữa, thế nào tay ông cũng hết tê cứng. Biết
đâu nay mai ông chơi giỏi, có chút nghề,
ông lả lướt trên phím đàn, lúc đó ông khỏi cần uống thuốc. Mười ngón tay
ông bay bổng như tay…tiên.
Bố nghĩ
thầm tay bác sĩ này khoái văn nghệ nên dụ khị mình nhưng sợ phụ lòng tốt của bạn,
bố đắn đo:
-Để
tôi thử xem. Tuổi tôi bây giờ học keyboard nghe… chướng tai lắm ông ơi! Bàn tay
dùi đục của tôi cả ngày cứ…tỏn tỏn, mỗi ngón nhấn một nốt cứ như người bị… táo
bón đi cầu…cá tra, ai mà nghe cho nổi!
Ông bạn
cười ha hả:
-Từ từ ông sẽ hết…táo bón. Ông đi…
“đai-ơ-ri-ơ” (diarrhea) mấy hồi!
Bố về nhà nói với bà về lời đề nghị của
ông bạn. Bà có máu văn nghệ nên ủng hộ bố hết mình. Sáng hôm sau bố chở mẹ đến
tiệm “ Guitar center” mua một cây keyboard rẻ tiền, mới tinh gần 100$ và một
cái chân kê đàn gần 20$. Bố đọc quảng cáo trên báo dạy keyboard miễn phí tại
chùa mỗi sáng thứ hai hàng tuần từ 9 giờ sáng đến 12 giờ trưa. Bố gọi điện thoại
ghi danh.Tuy là miễn phí nhưng mỗi học viên góp 15$ tượng trưng. Số tiền này dùng để trả tiền điện, nước uống,
phụ chút đỉnh cho chùa là 5$ ,ông thầy còn 10$. Một lớp có khoảng gần 20 học
viên nhân cho năm, chia cho 12 tiếng trong tháng, ông thầy dạy chỉ có… 1$ một
giờ. Thầy tuyên bố trước lớp: “ Tiền bạc không thành vấn đề. Vui là chính”.Ông
thầy đã ngoài 70, tướng tá lụm khụm nhưng coi bộ chịu chơi, trước 1975 là phi
công nên tác phong còn phảng phất nét hào hoa và nghệ sĩ tính của một thời oanh
liệt. Thầy rất nhiệt tình, có kinh nghiệm dạy cho mấy người già nên mới học hai
buổi, bố coi bộ kết lớp học này. Nhờ thầy ôn lại lý thuyết cơ bản về nhạc lý
như học xướng âm, thuộc lòng tên các nốt nhạc, phân biệt các nhịp điệu…những kiến
thức này bố bỏ quên từ bao nhiêu năm nay vì đi lính , đi học tập cải tạo, lo
sinh kế. Học lớp này, bố cảm thấy thích thú và tiến bộ, chỉ mong đến ngày thứ
hai…đi chùa. Thầy chưa dạy thực hành nhưng từ khi có cây đàn, bố lôi ra tự học và tập dượt trên bàn phím một mình. Bố
là một học viên siêng năng, thực hành trước ông thầy một bước để vào lớp, hy vọng
mười “cây đinh” dẻo dai, mềm mại có thể “lướt” trên phím đàn thay vì “tỏn, tỏn”
từng nốt một.
Cuối tuần,
thằng con trai về chơi thấy cây keyboard, nó ngạc nhiên hỏi:
-Bố học keyboard hồi nào? “Wow!” Bố chịu
chơi thiệt. Nhà có piano sao bố không học mà học keyboard ?
Ông bố được
dịp ca ngợi cái keyboard.
-Cái keyboard này hay lắm con ơi! Có
“load” nhạc đệm nhiều bài hay và nổi tiếng, đủ các điệu slow, rumba, valse, paso, bebop...cứ theo nó mà giữ nhịp.
Nó có đủ âm thanh của tiếng guitar, tiếng kèn, tiếng piano, tiếng sáo, tiếng trống…Mình
bấm accord, nó tự động đổi và đệm theo. Keyboard cấu tạo của nó đơn giản và dễ
học hơn piano nhiều. Bố có thể mang keyboard vô lớp dễ dàng. Bố mua rẻ lắm con ạ,
hiệu Yamaha đàng hoàng. Ông thầy nói tiếng nhạc đệm của loại đàn… “Già mà
ham” này hợp với nhạc Việt nam hơn là hiệu
Casio v…v…
Thằng con liếc vào bản nhạc ông đang tập
đó là bài “ Que sera sera” toàn nốt đen.
Thằng con ngồi ăn phở, vừa ăn vừa nhìn bố . Bố càng ngày càng …xương xẩu.Trời
nóng, bố mới tắm xong, tóc tai dựng đứng, mặc chiếc áo may-ô cũ màu cháo lòng,
chiếc quần pyjama xắn lên tận đầu gối, mắt nhìn chăm chăm vào bản nhạc, miệng
xướng âm từng nốt “đồ… rê… mì…son…/ mì…
son…/ mì… son…” theo nhịp 3/4, năm ngón tay phải của bố vừa gồng vừa nhấn trên phím đàn
nghe tỏn tỏn , tay trái bố… quờ quạng bấm accord, âm thanh nghe tiếng có tiếng
không. Bố chưa biết sử dụng keyboard nên không “set up” tiếng đệm tự động. Bố tự
học mò từng nốt bản nhạc này. Thằng con cười cười:
Bố đánh đàn con nghe…sốt ruột quá! Chờ
mãi… không thấy…nốt!
Mẹ thấy bố ngồi đánh keyboard thật dễ thương như
đứa cháu ngoại Jasmine học piano. Bố mê mãi không để ý đến lời… chọc quê của thằng
con. Mẹ nghĩ thầm đúng như bố nói, giống
như người bị …táo bón đi cầu …cá tra! Lời của bản “ Que sera sera”, bố sửa lại
,vừa nhấn vừa hát chầm chậm, say sưa theo từng nốt nhạc: “When I was just/ a
man/ in class/, I asked/ my teacher/ what should I try/? Should I play guitar/or
play keyboard/? she said keyboard/ is better”.Chữ “better” bố xuống giọng nghe
như “bè-thờ”, khào khào trong họng.
Thằng con buông đũa, lấy máy bấm vài bức, phóng về Việt
nam trong trang facebook “Phùng gia” với dòng chữ minh họa cho bức ảnh độc đáo
này: “Tin động trời! Mozart tái xuất giang hồ !”.
Hình ảnh và tin bố Phong học keyboard làm
bà con dòng họ “Phùng gia” ở Việt nam ai cũng…giật mình. Ông này từ hồi về làm
rể họ Phùng có bao giờ quan tâm đến đàn, nhạc? Thằng con cho mẹ xem một lô các
“feedback” từ Việt nam qua bức ảnh. Thằng con gọi bố là “Mozart tái xuất giang
hồ”. Chị Tố Uyên có máu hài hước gọi bố là “Tư Ếch trên phím ngà”. Ý này mẹ
nghe cũng hợp lắm!. Trời nóng, bố ngồi đánh đàn trong tư thế xăn ống quần trên
đầu gối để lộ cặp chân gầy khẳng khiu như chân… ếch. Từ nay trở đi bố có
“nickname” là “Tư Ếch”. Nhìn tóc tai bù xù, áo xốc xếch, quần xắn ống thấp ống
cao trông bố không khác gì một ông nông dân đi… soi ếch. Cậu Tony lãng mạn đặt
cho cái tên “Tiếng co-bi lạc lõng”. Cậu đọc ngược “keyboard” là “co-bi”. Ý cậu
muốn nói tiếng đàn của bố ở xứ Mỹ này “lõng” chõng, đi ngược thời gian, không
còn thích hợp nữa. Bố già rồi còn đi “lạc” vô thế giới keyboard dành cho đám trẻ
làm chi! Bác Yến thích văn chương, đặt
cho bức ảnh cái tên “Âm thanh và cuồng nộ”, “The sound and the wrath” của nhà
văn Mỹ William Faukner. Ý bác muốn nói đời sống của người già ở xứ Mỹ chắc là bị
stress (!) quá nên bố chơi đàn để giải tỏa những áp lực? Âm thanh tiếng đàn vì thế sẽ sặc mùi… nộ khí.
Mẹ thích thơ nên đặt cho bức ảnh cái tên “Một thoáng huy hoàng” lấy ý từ hai câu thơ của nhà thơ Xuân Diệu “Thà một chút
huy hoàng rồi chợt tối. Còn hơn buồn le lói suốt năm canh”. Bố như ngọn đèn không biết “tối” lúc nào? 73
tuổi rồi còn gì! Giây phút ngồi bên phím đàn là giây phút “huy hoàng” của cuộc
đời bố. Bố sống lại với tuổi thơ hồn nhiên thả diều, bắt dế… ở làng Đa ngưu tỉnh
Bắc ninh trước chiến tranh. “Còn hơn buồn le lói suốt năm canh”. Cuộc đời bố nghiệm
ra có lúc nào “le lói” đâu? Chiến tranh chống Pháp bùng nổ, Việt minh lên nắm
chính quyền, bố theo gia đình bỏ hết cơ ngơi chạy loạn từ Thái bình lên Hà nội.
Di cư vào Nam, bố lớn lên và trưởng thành trong cuộc nội chiến buồn thảm, đi dạy
học rồi đi lính thời đệ nhất Cộng hòa, sau 1975 đi học tập cải tạo.Trải qua bao
nhiêu thăng trầm qua đến Mỹ “cày” cho đến lúc về hưu. “Tư Ếch trên phím ngà” là
thời gian hạnh phúc, an nhàn nhất của bố nhờ… “quy mã”. Bố cám ơn hai con rùa “quy” và
con ngựa “mã” này, một con chạy thật chậm, một con chạy thật nhanh “cõng” bố…
“qua Mỹ” bằng máy bay diện HO. Nhờ vậy, ở lứa tuổi “thất thập cổ lai hy” bảy
mươi xưa nay hiếm này, bố được hưởng tiền hưu, ung dung ngồi nhà …tỏn tỏn bài
“Que sera sera” cả ngày.
Bố khệ nệ ôm cây đàn trong thùng giấy ra xe.
Hôm nay là buổi học thứ ba, ông thầy sẽ xuất chiêu dạy cách sử dụng đàn. Bố nôn
nao lắm, chưa biết thầy sẽ dạy gì. Có điều bố vững một bụng với bài “Que sera
sera” làm bùa, nếu thầy cho tự do chọn bài, bố sẽ tỏn tỏn bằng bài tủ này. Nếu thầy chọn một bài chung cho cả
lớp cùng tập, bố không ngán vì đã có kinh nghiệm học thuộc các nốt nhạc ở nhà
và luyện “thập dương chỉ” rồi. So với các bạn già trong lớp, tuy học trước
quên sau, nhưng dù sao bố cũng chiếm thượng phong đi trước một bước và nắm đuôi
ông thầy.
Lớp ghi tên nhiều nhưng rơi rụng như lá
mùa thu. Tuần nào cũng có học viên mới nhưng họ chỉ “cưỡi ngựa xem hoa” rồi “chẩu”
luôn. Nhìn tới nhìn lui còn lại khoảng 20 mạng chịu đóng tiền là những khuôn mặt
có máu văn nghệ còn bám trụ .Bố bắt đầu
chán vì có học viên mới, ông thầy dành hơn tiếng đồng hồ ôn lại bài cũ của hai
tuần trước.Ông có tật hay nói chuyện tào lao ngoài đời nên thời gian học chẳng
còn bao nhiêu. Lớp có khoảng năm người học guitar, vài người học hát, còn lại học
keyboard. Mẹ theo “phò” bố cho ông lên tinh thần nên đăng ký học thanh nhạc và
keyboard với lớp cho vui. Cả lớp chỉ có vài người mang đàn. Giờ ra chơi mười phút
nhưng các ông bà thích tụm năm tụm ba ở sân chùa cà kê dê ngỗng kéo dài thêm mười
phút nữa. Thầy”vô” đàn được vài bài
trong khi các ông bà đứng nghe thì ít, nói chuyện râm ran thì nhiều. Mỗi người
nói vài câu chỉ bàn về… cây đàn. Thế là hết giờ. Bố quen tác phong nhà giáo, học
ra học, chơi ra chơi nên vô lớp nhạc vừa học vừa chơi này bố có vẻ sốt ruột,
không còn hứng thú như lúc đầu. Bố nhìn đồng hồ, ngồi tính thời gian học hai tiếng
rưỡi, thầy ôn bài cũ một tiếng rưỡi,nghỉ giải lao hai mươi phút, còn lại khoảng
nữa tiếng bố ngồi …tỏn tỏn một mình. Thầy chẳng có thì giờ dạy cách sử dụng đàn
vì đang nói chuyện với hai cô học guitar. Bố than thở với mẹ:
-Tui chán rồi đó bà. Lớp gì mà câu giờ
quá. Làm như mấy ông bà đến đây để chơi và tán gẫu chứ không phải học.
Mẹ an ủi
bố:
_Bố nhớ lại đi, thầy nói “vui là chính”
chứ đâu có nói…học là chính.Thầy nói “tiền bạc không thành vấn đề”. Bố tính thầy
dạy một giờ có …một đồng. “Tiền nào của nấy”. Thôi , bố ơi, bố đừng đòi hỏi
thêm nữa. Học được… bi nhiêu hay bấy nhiêu.
Tối hôm đó, bố hỏi mẹ:
_ Bà
mới nấu nồi phở hả? Sáng mai trước khi đi học đàn, bà nấu dùm tui nồi chè được
không?
_ Được. Ông tính mời ai? Chuyện gì vậy?
_Tui đãi ông thầy, mời ổng về nhà ăn phở,
ăn chè. Chỉ có cách này mới học được. Ăn xong, tui hỏi nhạc ổng. Ở lớp không học
được gì. Lớp đông, tuần nào cũng có người mới, ôn đi ôn lại bài cũ. Chán lắm!
_ À, thì ra ông… hối lộ ông thầy. Đâu mời
thử coi. Chắc gì thầy nhận lời.
Tư Ếch dùng chiêu này xem ra đắc dụng.
Ông thầy vui vẻ ô-kê liền. Sau một màn chiêu đãi phở ,chè, trái cây, trà, bánh hậu
hỉ, bố để cây đàn gần đó, bắt đầu xà rà gần cây đàn. Ông thầy chắc có kinh nghiệm
cái …mánh này, xáp vô chỉ bố gần hai tiếng đồng hồ cách sử dụng keyboard và hợp
âm.Thầy về, bố giơ cao cánh tay, miệng cười toe toét :
_Bà thấy không, “It quớt. It quớt”.(
works) Bữa nay tui học ông thầy nhiều món lắm bà. Tui biết sử dụng keyboard rồi.
Bà vui
theo tiếng cười của ông:
_Kể ra ông cũng biết biến báo. “Tiền…xơi,
hậu…học”. Ăn trước học sau.Ông
coi phim
Tàu nhiều quá ảnh hưởng truyền thống
“tiên học lễ, hậu học văn” của… chú Ba. “Lễ” ở đây là… chầu phở cây nhà lá vườn
của tui đó.
Theo bài bản của thầy , ông ráp phần tự
học mò các nốt bên tay phải với phần
hòa âm của
đàn bên tay trái. Thầy dạy hợp âm đô trưởng trúng với bài “Que sera
sera”. Bố
siêng lắm, mỗi ngày bố dợt ít nhất một tiếng mà sao bố đánh cứ sai nốt hoài. Mỗi
lần bố dợt đàn là mỗi lần bà đóng cửa, ra làm vườn để đừng nghe tiếng đàn “táo
bón” của bố. Cuối tuần, bố cười xởi lởi:
_Tuần này bà nấu bún bò nha.
_Ông tính gì nữa đây? Hối lộ ông thầy
nữa hả? No! No! Khoan khoan ông ơi, ông làm lia chia vậy tôi thấy …kỳ! Để bữa khác. Ông sao nôn quá! Học vui là chính
mà ông lúc nào cũng muốn chạy đua với thời gian. Ông về hưu, là triệu phú thời
gian ông còn nóng vội cái nổi gì!
Bố mặt mày tiu nghỉu . Sáng thứ hai, bố
đến lớp không còn hăng hái như mấy hôm trước. Thấy có thêm vài học viên mới, bố
chép miệng:
_ Bà xem, ông thầy ôn bài cũ nữa. Tui
thuộc hết phần lý thuyết này rồi. Cứ dấu
tròn không đuôi 4 nhịp,dấu tròn có đuôi 2 nhịp, dấu đen có đuôi 1 nhịp,
dấu móc…ôn đi ôn lại, chán quá bà!
Bà lại động
viên tinh thần bố:
_Từ từ ông ơi, thế nào hôm nay thầy
cũng dạy bài. Một tháng học lý thuyết tui nghĩ đủ rồi.Ông thầy dạy có một giờ…1
đồng. Thôi ông kiên nhẫn. Chờ coi!
Bà đoán đúng y bon. Sau khi dạy lý
thuyết khoảng một tiếng cho những học viên mới, Thầy phát cho mỗi học viên bản
nhạc “Thoi tơ” làm bố nhà ta hí hửng, mặt mày tươi rói. Thầy…“dô” bài rồi. Thầy
bật …đèn xanh cho tập bài “Thoi tơ”. Niềm vui này của bố chỉ có bà biết.
Trong số các học viên chỉ có bố và anh
Liêm một ông bạn già lấy tập ra ghi chép, số còn lại nghe rồi… bỏ qua. Đến khi
họ bí bèn hỏi Thầy. Thầy bận, họ sang qua hỏi bố. “Học thầy không tày học bạn”,
bố hóa ra thành phụ đạo cho ông thầy. Chung quanh bố lúc nào cũng có các học
viên nhờ bố chỉ dẫn cách sử dụng keyboard và lý thuyết. Ngoài chị Ly Ly là đệ tử
ruột của thầy, “Tư Ếch” trở thành nhân vật số ba sau ông thầy và chị Ly Ly. Ông
thầy có vẻ khoái chí vì có thêm đệ tử ruột rất “ngoan”.
Với chức vụ không bầu mà “ăn cơm nhà
vác ngà voi”, muốn giúp thầy, bố phải nắm vững lý thuyết để kèm các học viên mới.
Đây là sở trường của bố. Bố chăm học lắm,
ghi chép cẩn thận, chịu khó dơ tay hỏi, hôm nào cũng đi sớm về trễ, sắp xếp bàn
ghế, ngồi bàn đầu, lúc nào cũng bận rộn giúp đỡ bạn bè. Thầy giảng cho cả lớp
thế nào là âm nhạc. Âm nhạc là sự sắp xếp
các âm thanh để diễn tả tình cảm. Các âm thanh này được gọi là ký âm gồm 7 nốt
do ,re, mi, fa, sol, la, si , ký hiệu của
nó hay gọi
“code” là các mẫu tự C(do), D (re),E (mi),F (fa),G (sol),A (la),B (si). Thầy
yêu cầu các học viên phải nắm vững giá trị và ý nghĩa của các dấu tròn, trắng, đen,
móc, lặng, chấm đen, trong âm nhạc, thế nào là trường canh, phân biệt âm trưởng
(major) và thứ (minor), các nốt thăng (diese), giảm (bemol) cách nhìn “tông” chính của bản nhạc, cách tính
nhịp 2/4 như điệu slow, paso, 3/4 như điệu valse, boston, 4/4 như rumba, bolero…Học viên phải biết xướng âm
các nốt trên khuôn nhạc và trên phím đàn, phải thuộc lòng các hợp âm “chord” gồm
3 nốt, 1 chính (root) và 2 phụ trên phím đàn như hợp âm “do-mi-sol”, “re-fa-la”,
“sol-si-re”, “fa-la-do”…
Sau khi phân tích về mặt lý thuyết,
thầy đi vào thực hành bài “Thoi tơ”.Thầy lưu ý các học viên tập lắng nghe và đếm
nhịp dựa vào các nốt tròn trắng 4 nhịp, tròn trắng có đuôi 2 nhịp, đen 1 nhịp,
đen có móc ½ nhịp…. Ngồi trước phím đàn, thầy chơi bài “Thoi tơ” lả lướt: “Anh
lo gì trời gió/ Anh lo gì trời mưa/ Anh lo gì mùa hè/ Anh tiếc gì mùa thu…”. Mỗi
lần thầy “son/ son/ mì/ son/mí…” Thầy kéo một
hơi
5 nốt từ nốt “son” lên cao đến “mí” nghe…đã
tai lắm làm các học viên ai cũng “mê ly đời ta” vì âm điệu du dương, nhẹ nhàng,
lên bổng xuống trầm của bản nhạc.
Đây là lớp học “tả pí lù” phối hợp 3
món ăn chơi keyboard, guitar và thanh nhạc nên thầy dạy luôn cho cả lớp tập hát
bằng xướng âm các nốt trước rồi hát lời sau. Nhạc tiền chiến thời đó sao mà
lãng mạn và nên thơ thế! Hình ảnh chàng
làm thơ cho nàng hát, nàng ngồi xe tơ để
chàng may áo: “Thơ anh làm em hát/ Tơ em dệt anh may”,cả hai cùng : “ Ta xây đời
bằng mộng/ Như tiếng dệt con thoi”. “Thoi tơ” là cuộc sống êm đềm, thanh bình,
là tuổi trẻ thơ ngây, lạc quan đầy mộng mơ và hạnh phúc của đôi trai gái: “Ta cứ
yêu đời đi/ Như lúc ta còn thơ/ Và để anh làm thơ/ Và để em dệt tơ”.
Các học viên trong lớp học này ở lứa
tuổi ngoài 60, ai cũng biết bản nhạc nổi tiếng này nên khi thầy đệm đàn, cả lớp hát thật đều
và đúng nhịp. Đến nốt nhạc “đô” cuối cùng, những tràng pháo tay nổ râm ran và
tiếng “bis”, “bis” vang lên đầy khí thế. Thừa thắng xông lên, thầy cảm hứng đệm
tiếp, cả lớp bắt đúng nhịp, hát lại một lần nữa. Tiếng vỗ tay rần rần, mặt mày
ai cũng hỉ hả, khoái trá vì âm nhạc làm cho tâm hồn già cỗi của các cụ “senior”
nhà ta như sống lại và bừng lên một niềm vui khó tả. Đồng hồ chỉ hơn 12 giờ. Mọi
người nhìn nhau lưu luyến.Tư Ếch giúp thầy dọn dẹp bàn ghế và đồ nghề. Dư âm của
bản nhạc còn đọng lại trong tâm tư mỗi người. Ai cũng hẹn đi …chùa vào thứ hai
tuần tới. “Tơ dệt xong may áo/ Áo anh và áo em/ Thiếu tơ nàng xe thêm/ Thơ anh
làm em hát/ Tơ em dệt anh may/ Ta xây đời bằng mộng/ Như tiếng rập con thoi…”
Bác Tư Ếch mặt mày hí ha hí hửng, vừa
khiêng đàn ra xe, vừa hát lầm thầm trong miệng suốt con đường về nhà. Niềm vui
này chỉ có bà biết. Sắp tới “Tư Ếch trên phím ngà” sẽ…tỏn tỏn cả ngày cho xem
và bà sẽ ra ngoài làm vườn hay ra garage dọn dẹp.
Trẻ con học nhạc rất nhanh vì ngón tay
các cháu mềm, đầu óc các cháu trong sáng, rỗng rang, trí nhớ tốt, các tế bào thần
kinh vận động nhạy bén. Đối với người già, khi nhớ khi quên, mười ngón tay càng
ngày càng cứng. Nếu bị bệnh “gao”,các ngón có khi tê không còn cảm giác cho nên
Tư Ếch học keyboard phải “mò” từng nốt
trên bàn phím, cho dù có luyện công phu “thập dương chỉ” đi nữa cũng khó mà lả lướt
được. Người già, các nơ-ron của mạng lưới thần kinh vận động điều khiển và chuyển
các tín hiệu chậm chạp. Muốn nhấn một nốt
nhạc chẳng hạn nốt “do” phải qua ba bước. Trước hết bộ nhớ phải thuộc lòng nốt “do”, hình dáng nó là một
nốt đen có cái que xuyên ngang nằm ở vị trí cuối cùng dưới khuôn nhạc. Mắt nhận
diện được nốt ”do” trên khuôn nhạc, các nơ-ron sẽ dẫn tín hiệu vị trí nốt “do”trên
bàn phím nằm ở đâu. Nhìn trên bàn phím thấy một hàng phím đen , một hàng phím
trắng, nốt nào cũng màu trắng giống nhau rất khó phân biệt. Phải học thuộc lòng
vị trí các nốt. Thôi thì bắt chước Tư Ếch cắt một miếng giấy nhỏ ghi chữ “do”
dán lên trên bàn phím để đỡ mắc công …tính và tìm. Bấy giờ thần kinh vận động sẽ
ra tín hiệu dùng ngón trỏ bấm trên bàn phím nốt “do”. Âm thanh nốt “do” vang
lên. Thế là công đoạn của một nốt “do” thành hình từ trên khuôn nhạc xuống phím
đàn. Đó là lý do tại sao thằng con nói : “ Bố đánh đàn nghe sốt ruột quá! Chờ
mãi không thấy… nốt”. Đó cũng là lý do tại sao bố nói tiếng đàn của bố “tỏn …tỏn
như bị táo bón đi cầu …cá tra”. Các nốt giống như chữ, nhiều chữ ghép lại thành
câu, nhiều câu mới thành bài. Các nốt cũng thế, nốt nọ liền với nốt kia thành một
đoạn, nhiều đoạn kết hợp với nhau thành bản nhạc. Các nốt nhạc của Tư Ếch cứ…chờ
nhau mãi mới thành một đoạn. Một bản nhạc gồm có nhiều đoạn. Chờ bao nhiêu đoạn mới chơi thành bản nhạc?
Tư Ếch biết mình biết ta nên kiên trì luyện
“thập dương chỉ” may ra quen tay, quen mắt, các nốt sẽ từ từ…vang lên liên tục,
bản nhạc sẽ có âm điệu hơn. Đó là chưa kể mắt nhìn nốt nhạc, ngón tay tỏn tỏn
trên bàn phím, lỗ tai phải căng ra để nghe nhịp nữa chứ. Nào là phải phân biệt
nhịp 2/4, 3/4, 4/4. Để bắt cho đúng nhịp,
cái tai nghe chưa rõ, Tư Ếch “vận động” thêm bàn chân trong chiếc dép để phát ra âm thanh kêu “xệp xệp” giữ
nhịp. Như thế chưa đủ, để “ủng hộ” thêm cho con mắt, lỗ tai, bàn chân và ngón
tay, miệng của Tư Ếch xướng âm “sol/sol/mi/sol/mí”, “sol/sol/mi/sol/re”, bộ đồ
nghề “ngũ quan” thị giác, thính giác và
xúc giác được Tư Ếch sử dụng tối đa. Còn vị giác? Nước miếng của Tư Ếch chắc tiết ra nhiều lắm
vì phải xướng âm chầm chậm… chờ từng nốt một, lâu lâu Tư Ếch phải…ực nước miếng.
Khứu giác là hương vị lãng mạn của bài “Thoi tơ” hay là mùi hương đâu đó… của
âm thanh tỏn…tỏn khi “Tư Ếch trên phím ngà”?
Tư
Ếch quả là “chiến đấu” vật vã và trường kỳ với cái keyboard. Cũng 7 cái nốt đó mà sao Tư Ếch
bấm lộn hoài. Có lúc chàng bứt đầu bứt tai với chính mình và làm khổ lỗ tai của
người nghe không ít. Bài “ Thoi tơ” có đoạn “Như lúc em còn thơ”, “la/ si/ la/
fa/ sol/”, chữ “còn” là nốt “fa” thăng nên phải bấm hàng phím đen, vì là nốt lạ,
phải trẹo ngón tay nên Tư Ếch bấm không đúng nốt, âm thanh nghe nốt nọ cọ nốt
kia. Tư Ếch nghĩ ra cách “chơi” 5 nốt
này bằng cách cứ xào đi xào lại hoài đến bao giờ “sì-mút” và mỏi tay thì ngừng.
Thật là khổ cho cái lỗ tai của bà. Mỗi lần Tư Ếch chơi gần đến câu này, bà vái…
thầm cho Tư Ếch vượt qua… cửa ải này để đừng tra tấn cái lỗ tai bà nữa.
“Văn ôn vũ luyện”. “Nghề chơi cũng lắm
công phu”. Sau hai tháng kiên trì múa may trên phím ngà, từ xa, bà nghe Tư Ếch
chơi bài “Thoi tơ” cũng đỡ…sốt ruột phần nào. Bà nhớ lại khi xưa, Thúy Kiều ngồi đàn cho Kim
Trọng nghe, có lúc tiếng đàn của nàng mang tâm trạng buồn khiến Kim Trọng phải
“comment” “Nghe ra như oán như sầu phải chăng?” hoặc “Nghe ra ngậm đắng nuốt
cay thế nào!”. Tiếng “co-bi” của Tư Ếch
làm người thính giả duy nhất là bà lắm lúc không “oán, sầu, cay, đắng”
mà nổi cơn
nộ… nhạc vì Tư Ếch cứ đánh lạc điệu, sai
nhịp và vấp váp hoài. Thật đúng là “The sound and the wrath!”.
Một hôm, Tư Ếch vui vẻ tiết lộ một kết quả khả
quan:
- Bà ơi, dạo này mấy ngón tay tôi mềm hẳn
ra, bớt tê rồi.
- Nhờ ông…tỏn tỏn nên mấy con cá tra…chết
hết chớ gì!
-Ừ, thì coi mấy con cá tra là bệnh “gao”
của tui đi. Tay tui hết tê cứng, tui sẽ hậu đãi hai ông thầy, thầy thuốc và thầy
đàn. Tui sẽ phổ biến cho những ai bị bệnh tê cứng ngón tay như tui nên đi học
keyboard.
-Từ từ chờ xem. Bệnh ông là bệnh kinh
niên, phải cần thời gian kiểm chứng. Mới dợt có hai tháng nhưng dù sao mười
ngón tay ông tỏn tỏn cả ngày như thế cũng giúp cho xương cốt co giãn rồi.
Bà chợt nhớ
ra Tư Ếch chơi keyboard 10 ngón trong khi ông thầy dạy tay mặt chỉ dùng 3 ngón
thôi, chừa ngón giữa và ngón út.
-Ủa, bây giờ tui mới để ý ông chơi 10
ngón hổng giống ông thầy dạy?
Tư Ếch
nháy mắt cười tỏ vẻ đắc ý:
-Tui nói trước với ông thầy rồi. Tui học
keyboard là để…chữa bệnh “gao”. Tui chơi…tự do 10 ngón. Ngón nào nhấn thành nốt
ra âm thanh thuận tay là …ô-kê. Tập là tập hết 10 ngón. Hổng lẽ xài 3 ngón còn
mấy ngón kia …đơ ra à? Thầy dạy theo nguyên tắc của thầy. Tui học theo nhu cầu
của tui. Miễn sao tui “quánh” thành bài thôi. Bây giờ Thầy làm khó bắt tui chơi đúng ngón theo bài bản nữa chắc tui bỏ…học.
Chịu hổng chịu thì… thôi!
Không biết ai… chịu ai? Tư Ếch hay ông
thầy? Có điều lớp học này tự do, thoải mái. Thầy dạy cứ dạy, trò học bao nhiêu
cứ học. Học kiểu nào cũng được. Đi trễ về sớm ô-kê. Giờ nào cũng là giờ giải
lao, ra vào tùy tiện. Không nói chuyện trong lớp mới là chuyện lạ. Hôm nào thầy
quên cái microphone, thầy chỉ biết nhìn cái chợ …nhạc mà cười trừ. Có trò học
đàn mà chẳng bao giờ mang đàn. Có trò học đàn mà cứ ra sân chùa hút thuốc, tán
gẫu chuyện thiên hạ. Có trò vào lớp tuyên bố chỉ thích giọng ông thầy hát rất
hay các bài “Tuyết trắng”, “Hoa biển”, “ Chàng là ai”… không cần học lý thuyết
âm nhạc. Thầy nói đúng. “Vui là chính”. Lớp nhạc này học vui thiệt!
Thấm thoát Tư Ếch luyện “thập dương chỉ”
hơn hai tháng.“Bàn tay anh mười ngón kiêu sa” đã trở nên mềm mại hơn. Các nốt
đã vang lên liên tục, tiếng đàn đã “sì-mút”, đúng nhịp hơn nhưng các hợp âm bên
tay trái, Tư Ếch “chạy” và đổi các hợp âm “chord” không kịp mặc dù cây keyboard
này đã “set up” sẵn nhịp rồi. Bà gợi ý Tư Ếch nên “chuyên trị” tay trái, cứ nhấn
thật dẻo các hợp âm chính như “do-mi-sol”, “re- fa-la”, “mi-sol-si”, “fa-la-do”,
“sol-si-re”… khi nào thuần thục mới ráp hợp âm bên tay trái và nốt nhạc bên tay
phải với nhau. Màn này Tư Ếch lắc đầu ngao ngán. Tay phải thuộc nốt đã khó rồi.
Tay trái thuộc các hợp âm càng khó hơn. Khó nhất là ráp các nốt và hợp âm của
hai tay với nhau sao cho đúng nhịp, đúng “tông”, đúng nốt của bản nhạc yêu cầu.Tập
hoài mà hai tay không tay nào…chịu tay nào. Một hôm, Tư Ếch chán nản ngồi đếm
các hoa tay vòng tròn trên đầu ngón, chép miệng thở dài:
- Người nào có nhiều cái hoa tay là
người có tài về âm nhạc. Tui đếm tới đếm lui bằng cái… kiếng lúp, tui chỉ có…một
cái hoa tay thôi bà ạ. Chắc tui không có khiếu nhạc. Bà có mấy cái?
- Tui với ông cộng vô thành…mười.
-Chà! Chà! Tay bà… nở tưng bừng…hoa lá .
Hèn chi bà chơi đàn giỏi hơn tui. Tui đâu thấy bà tập tành gì nhiều đâu. Bà có
bí- kíp gì chỉ cho tui với. Tui tập quá cỡ thợ mộc vậy mà tay mặt cũng còn tỏn
tỏn, tay trái chạy ngón chậm như rùa. Chừng
nào tôi mới chơi “sì-mút” như bà. Chán quá bà ơi!
Bà khuyến khích tinh thần chiến sĩ trên mặt trận
văn nghệ:
_Tui nghe ai nói thiên tài là sự kiên
nhẫn kéo dài. Ông phải kiên nhẫn. Mục tiêu học keyboard của ông là chữa cái con
“gao”. Chơi được tới đâu hay tới đó. Không cần phải chơi thuần thục thành bài.
“Vui là chính”. Ông đi học vì vui và chữa bệnh. Thế là đủ rồi!
Từ ngày học keyboard, Tư Ếch yêu đời
thấy rõ. Bà nghe tiếng nước chảy và tiếng hát của Tư Ếch vang lên trong buồng tắm:
“Ta cứ yêu đời đi. Như lúc ta còn thơ…”.Bà nghe tiếng huýt gió khi Tư Ếch xách
cây keyboard ra xe: “ Em lo gì trời gió. Em lo gì trời mưa…”.Âm nhạc làm cho Tư
Ếch vui, trẻ, hồn nhiên, suốt ngày nghêu ngao và …tỏn tỏn trên phím đàn quên cả
đói. Ngày vui nhất là ngày thứ hai, và những buổi trưa Tư Ếch được mời thầy về
nhà ăn bún bò để nghe thầy đánh đàn, bàn chuyện về nhạc, tâm sự chuyện đời và học
thêm vài chiêu mới về keyboard. Ước mơ của Tư Ếch là chơi được vài bài tủ như
“Thoi Tơ”, “ When We were young”, “Que sera sera”, …và các bản theo điệu valse
thời thập niên 1960. Tư Ếch với thầy trở thành một đôi bạn ngoài đời lẫn nhạc. Thế
rồi một hôm, Thầy vào lớp tuyên bố một tin làm Tư Ếch …ngẩn ngơ. Thầy sẽ dọn
lên San Francisco ở với con gái. Lớp học
sẽ tạm chấm dứt vào cuối tháng.
Nghe tin này, Tư Ếch buồn ơi là buồn.
Thế là sự nghiệp văn nghệ của Tư Ếch giờ đây tan tành như mây khói. Tư Ếch hết
có dịp tỏn tỏn trên phím đàn thực hiện ước mơ nhờ chơi keyboard nên hết bệnh
“gao”. Tư Ếch vừa mới khoe với ông bạn bác sĩ , từ hồi học keyboard đến giờ các
ngón tay bớt tê và đau nhiều lắm. Cả tuần nay, “Tư Ếch trên phím ngà” mà đầu óc
chàng để đâu đâu. Già rồi, chơi cái món keyboard này, chỉ cần đầu óc lo ra hay
một ý tưởng nào đó lóe trong đầu, thiếu sự tập trung là vấp hay đánh sai liền.
Bài “Thoi Tơ”, Tư Ếch chơi vấp loạn… cào cào và sai…tá lả. Có khi cả mấy ngày
không nghe tiếng tỏn tỏn của Tư Ếch. Bà biết Tư Ếch đang ở trong tâm trạng nhớ lớp
học, nhớ bạn, nhớ tiếng hát, tiếng đàn và nhớ ông thầy. Lớp nhạc “chùa” đóng cửa
làm cho tâm hồn yêu nhạc của Tư Ếch cũng khép lại. Bài “Thoi Tơ” không còn lạc
quan yêu đời nữa. Tư Ếch cải biên thành lời có chút hài hước trong đó có câu cuối,
chỉ có bà hiểu được tâm trạng của Tư Ếch “ Em lo gì tiền hết./ Em lo gì tiền
tiêu./ Em lo gì không tiền./Anh kiếm tiền để tiêu./ Em cứ tiêu tiền đi./ Cho đến
khi “khồng tiên”./ Tiền em tiêu bao nhiêu./ Đời anh thêm quạnh hiu.”
Bà hiểu tâm trạng “quạnh hiu” của người
già trong đó có Tư Ếch khi mất đi niềm
vui và ước mơ không phải vì “tiền hết” mà vì trống vắng tiếng đàn keyboard. Âm
nhạc có tác dụng diệu kỳ. Âm nhạc có sức truyền cảm làm mới lại và tươi mát cuộc
sống buồn tẻ của Tư Ếch. Âm nhạc tạo niềm cảm hứng, làm sống dậy tuổi thanh xuân. “ When we were
young” của Tư Ếch. Âm nhạc còn làm lành những vết thương tâm hồn trong quá khứ thời chạy loạn, đi lính
và học tập cải tạo. Nó có thể làm thay đổi những suy nghĩ và tâm trạng tiêu cực
trở thành tích cực. Giờ đây, không thầy, không bạn, không chùa, không lớp,
không còn nghe tiếng co-bi… tỏn tỏn trên phím ngà. Chưa bao giờ bà thấy Tư Ếch
buồn ngẩn ngơ, ít nói, ít cười như lúc này. Không khí trong nhà yên vắng quá. Bà
nhớ âm thanh tỏn tỏn đã làm bà nhiều lần phải trốn ra vườn.Tư Ếch vùi đầu trong
những trang sách. Chiếc keyboard được bà phủ lên bằng một tấm khăn cho đỡ bụi.
Những phím trắng ngà vẫn kiên nhẫn nằm đó chờ một ngày nào đó, bà cất vào hộp
cho vào garage, chấm dứt một thời có duyên mà không có nợ với cái thằng… “già
mà ham”này.
Từ khi thầy dọn lên San Francisco, thầy
vẫn thường xuyên liên lạc với Tư Ếch và các bạn. Sau hai tháng ở với con gái, một
hôm, thầy gọi phone báo cho Tư Ếch thầy
quyết định sẽ về Westminster share phòng ở riêng và xin chùa cho mở lại lớp nhạc.
San Francisco buồn và lạnh quá. Tuổi già của thầy cần có bạn và gần cộng đồng
người Việt. Thầy tâm sự với Tư Ếch lý do
chính thầy về lại Santa Ana là vì ở đâu cũng vậy, ở với con trai thì gặp con
dâu lớn lên ở Mỹ không lấy gì làm ngọt ngào và biết điều với bố chồng. Lên San
Francico ở với con gái thì gặp con rể tính tình khó khăn, “vắt chày ra nước” mặc
dù ở với đứa nào thầy cũng phụ tiền nhà, tiền cơm mỗi tháng 300 đồng. Tội nghiệp
ông thầy. Thầy nói mình lớn tuổi rồi, sống phải dựa vào nhà ở của con cái, đi
đâu, làm gì cũng phải hỏi han, báo cáo, xin xỏ nó. Già rồi mà đứa nào cũng gửi
con cho Tư Ếch, thỉnh thoảng “ngó chừng dùm”. Có biết đâu ông già đi đứng chậm
chạp, mắt mũi kèm nhèm, nói tiếng Việt đám cháu không hiểu. Không độc lập làm
gì có tự do và an vui được. Thầy nhờ Tư Ếch tìm dùm cho thầy một phòng cho
share để thầy ở tạm. Chiếc xe cũ cà rịch
cà tàng gửi nhờ nhà Tư Ếch, Tư Ếch cho tune- up để làm phương tiện cho thầy đi
lại. Thầy đã liên lạc với chùa, vị Thượng tọa trụ trì đồng ý cho Tư Ếch mở lại
lớp nhạc vào sáng thứ hai. Tư Ếch tình nguyện giúp thầy đăng quảng cáo “chiêu
sinh” lớp nhạc của thầy trên báo. Các học viên cũ biết thầy mở lớp, ghi danh học
và đồng ý tăng học phí thêm 5 đồng. Biết hoàn cảnh của thầy, mỗi người quyên
góp tặng thầy một món. Phòng thầy đầy đủ tiện nghi tối thiểu cho một người già
độc thân. Người già Việt nam ở xứ Mỹ, có những người rơi vào hoàn cảnh éo le như thầy. Họ có con mà không ở
với con, sợ đụng chạm với con dâu, con rể, họ đi share phòng sống tự túc, tự lập,
tự do. Thầy nói sống một mình vậy mà thầy vui vì thầy có học trò. Gọi là học
trò nhưng họ là những người bạn xấp xỉ lứa tuổi với thầy, cùng có chung sở
thích là âm nhạc.Thế là từ nay, lớp nhạc của thầy sẽ lại vang lên tiếng đàn và
tiếng hát của bài “Thoi tơ” như ngày nào ở sân chùa.
Cả tuần lễ nay, Tư Ếch bận rộn lo chỗ ở,
xe cộ, lớp học, chuẩn bị đón ông thầy đi xe đò Hoàng về Westminster. Tin ông thầy
mở lại lớp nhạc làm Tư Ếch vui như Tết. Bà thấy Tư Ếch ra garage, khệ nệ ôm cây
đàn keyboard vào nhà lau chùi cẩn thận. Hôm đó, tiếng keyboard…tỏn tỏn của Tư Ếch
vang lên trong ngôi nhà vắng vẻ chỉ có hai người. Tiếng hát lạc giọng lên không
nổi tông “do” chữ “gió” của Tư Ếch “Em
lo gì trời gió/ Em lo gì trời mưa…” làm bà cảm động. “Và con tim đã vui trở lại”.
Âm nhạc mang đến cho tâm hồn đã trở nên cằn cỗi, khô khan của Tư Ếch ví như trận
mưa tưới tẩm cây cối làm cành lá xanh tươi, mầm sống trổi dậy “Tư Ếch đang… trên phím ngà”. Tiếng đàn tỏn tỏn của Tư Ếch
đã hồi sinh.
Mỗi sáng thứ hai, bà và Tư Ếch đến
chùa sớm để phụ sắp xếp bàn ghế và khiêng đồ nghề của thầy vào lớp. Chị LyLy
giúp thầy điểm danh, thu học phí, phát bản nhạc. Buổi hội ngộ đầu tiên gặp lại
thầy và các bạn thật là vui và cảm động với
màn phở
sau giờ học. Cái bảng lại đầy những lý thuyết âm nhạc học từ mấy tháng trước
bây giờ cứ như…mới vì ai cũng quên hết. Tuổi già là thế đó. Học trước quên sau
huống gì bỏ lửng mấy tháng trời. Bài “Thoi Tơ” vẫn tràn đầy khí thế với những
tiếng “bis”, “bis” và những tràng pháo tay của các học viên. Niềm vui của ông
thầy và Tư Ếch chỉ có bà biết. Hoàn cảnh
gia đình của thầy khiến họ gần và hiểu nhau hơn. Họ là đôi bạn già chia
sẻ với nhau niềm vui nổi buồn nhất là trên lãnh vực âm nhạc. Ông thầy là người
khai mở cho Tư Ếch lòng yêu âm nhạc.
Sau 4 tháng tập dượt keyboard, 10
ngón tay Tư Ếch không còn tê cứng và đau nhức nữa. Tư Ếch mừng lắm, đến khoe
ông bạn bác sĩ, thán phục ông thầy thuốc chữa bệnh bằng…ngoại khoa thật tài
tình và gửi lời nhắn nhủ với các bạn già hay bệnh nhân bị bệnh “gao” như Tư Ếch
hãy đi học keyboard. Công dụng của các ngón tay khi di chuyển trên các phím đàn
là môn tập thể dục vừa nhẹ nhàng vừa hiệu quả giúp cho các khớp, gân cốt vận động, bắp thịt
co giãn, các ngón tay mềm mại, máu huyết lưu thông.
Ông bác
sĩ hỏi về ngón đàn của Tư Ếch tiến bộ đến đâu, chàng mỉm cười lắc đầu:
-Tôi vẫn còn…táo bón ông ơi! Còn
khuya mới đạt tới trình độ “Một rằng lưu
thủy hai rằng hành vân”. Già rồi, …tỏn tỏn thành nốt là giỏi lắm. Chơi như mây
bay, nước chảy như ông nói “diarrhea” chỉ dành cho đám hậu sinh.
Có điều học nhạc giúp cho cái đầu Tư Ếch hoạt
động vì Tư Ếch phải học thuộc nốt và hợp âm là chính và nhiều lý thuyết về âm
nhạc khác. Có lần nửa đêm bà nghe Tư Ếch nằm mơ lẩm bẩm trong miệng… “son/ son/
mì/ son/ mí…” làm bà vừa buồn cười vừa tội nghiệp. Thế mới biết Tư Ếch yêu nhạc,
nhập tâm bài “Thoi Tơ”. Âm nhạc nằm trong tiềm thức của Tư Ếch. Học nhạc làm
cho sáng trí. Tập hát làm cho phổi nở. Chơi keyboard làm cho hết bệnh “gao”.
Ông thầy thuốc nói đúng, tác dụng của âm nhạc thật là kỳ diệu vừa chữa trị thân
bệnh và cả tâm bệnh.
Tư Ếch không quên kể với ông thầy
thuốc bây giờ chàng có thêm một ông bạn
thân là ông thầy nhạc. Qua lớp mới, thầy dạy thêm nhiều bài. Dù bài cũ hay mới,
Tư Ếch vẫn đánh vấp các nốt nhạc, đánh sai các nhịp điệu nhưng tiếng co-bi không “lạc lõng” nữa vì Tư Ếch đã có người bạn
lúc nào cũng ở bên cạnh nhiệt tình chia sẻ
với Tư Ếch
về âm nhạc
Dạo này bà thỉnh thoảng bận rộn nấu nướng cho
Tư Ếch và ông thầy… lai rai ba sợi vào những buổi chiều. Nhìn nắng hoàng hôn vàng phai trên hai “mái
tóc
không còn
xanh nữa”, trong mảnh “patio” xanh mướt của các chậu kiểng sum suê, hai người bạn
già tuy mới sơ giao nhưng ngỡ đã từng quen nhau từ kiếp nào, nhấp nháp chút bia
bọt, nhẩn nha gắp miếng thịt gà, rù rì thủ thỉ những câu chuyện đời từ quá khứ
năm nảo năm nao, bà thấy tình bạn của họ giống hai cụ Nguyễn Khuyến và Dương
Khuê chỉ khác cụ Nguyễn Khuyến chỉ có cái chân tình đem ra đãi bạn nghèo, “ Bác
đến chơi đây ta với ta”.Tư Ếch đãi bạn bằng …cơm gà cá gỏi cho hợp với phong thổ,
tập quán của xứ Mỹ, món nào món nấy hậu hỉ về chất lượng lẫn số lượng. Họ là
hai trong hàng trăm ngàn người già Việt nam may mắn, nếu họ biết sống, biết tìm cho mình
niềm vui, họ sẽ hưởng trọn vẹn sự an nhàn, thảnh thơi, hạnh phúc của tuổi già. Tư
Ếch có chút tiền hưu rủng rỉnh. Ông thầy có tiền già, dạy nhạc vừa vui vừa có
thêm lợi tức. Bệnh hoạn đã có medicare. Ăn uống đã có khu cộng đồng người Việt,
nửa đêm vẫn có phở ăn. Giải trí đã có âm nhạc. Âm nhạc không có tuổi. “Tư Ếch
trên phím ngà”, đối với bà mãi mãi là
hình ảnh đẹp và cảm động của người già nơi xứ Mỹ.
Phùng
Annie Kim
No comments:
Post a Comment