NGƯỜI GIÀ LÀ KHO BÁU
Tôi về hưu sớm ở tuổi 63.Tuổi này nhiều người
còn làm việc sung sức, chưa già lắm, chưa lên chức cụ chỉ mới được lên chức bà nhưng
không còn trẻ nữa. Vì lý do sức khỏe, thấy mình càng ngày càng lười biếng, thấm
nhiều triết lý sống “tri túc” và “hà thời nhàn” của cụ Nguyễn Công Trứ:
“Tri túc,tiện
túc,đãi túc hà thời túc
Tri nhàn,tiện
nhàn,đãi nhàn hà thời nhàn…”
“Biết đủ,
cho là đủ, chờ cho đủ bao giờ mới đủ.” “Biết nhàn,cho là nhàn, chờ được nhàn
bao giờ mới nhàn”, tôi quyết định về hưu non để có nhiều thì giờ sống cho mình sau gần 20
năm làm việc cật lực ở xứ Mỹ.
Không biết những người khác có cảm giác thế
nào khi về hưu. Riêng tôi, sự sung sướng
nhất là những buổi sáng thứ hai không còn là “black monday” phải dậy sớm đi
làm. Trời đã sáng rồi mà vẫn còn nằm yên trong chăn ấm, nhìn lên trần nhà thấy vài
tấm màng nhện giăng mắc ở góc tường, nhớ mấy câu trong bài “Ngậm ngùi” thơ Huy
Cận, Phạm Duy phổ nhạc, trong lòng phơi phới, cảm hứng hát thầm trong miệng: “Nắng chia nửa
bãi chiều rồi.
Vườn
hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi
buồn con nhện giăng mau.
Em
ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây…”.
Từ nay trở
đi, mình sẽ được tự do thức khuya, dậy
muộn, ngủ nướng, không còn bị ràng buộc vào thời gian, công việc và những thứ hệ
lụy như cơm, áo, gạo ,tiền, nếm được cảm giác hạnh phúc, nhẹ nhàng của một người
vừa buông xuống cục đá ôm nặng trong tay
hay cái gánh nặng trên vai suốt bao nhiêu năm. Nhìn chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ trên đầu giường
làm bạn với mình bấy lâu, giờ đây không còn cần đến nữa, thôi đành cất bạn vào
ngăn kéo, chấm dứt giai đoạn chạy đua với công việc và thời gian. Bước ra khu vườn nhỏ,
ánh nắng hôm nay tươi và có chút vàng hơn, vài tiếng chim hót lảnh lót
trên cành đâu đây nghe thật vui tai, những bông hoa tú cầu to như cái tô màu hồng
nở rực rỡ như cười với mình, gió sớm mai man mát, lành lạnh, chân bước trên sân
vườn thật nhẹ và thật chậm, đối với người về hưu, thời gian thật là bao dung.
Triệu phú
đô la cất tiền trong ngân hàng, đầu tư hay kinh doanh còn triệu phú…thời gian của những
người về hưu cất thời gian của mình ở đâu? Những người có niềm tin tôn giáo thì
làm việc thiện nguyện ở các nhà thờ hay công quả ở các chùa hoặc tham gia các
sinh hoạt cộng đồng đa dạng và phong phú được quảng cáo mỗi ngày trên các báo, đài.
Người có tiền và thích khám phá những nơi mới lạ thì đi du lịch. Người có máu đỏ
đen thì tìm tới các sòng bài giải trí. Người thích học hỏi thì tìm các lớp dạy
computer, vẽ , nhạc, ca hát, học võ, nhảy đầm, trồng lan…. Người thích hoạt động
thì tìm tới các câu lạc bộ thẩm mỹ hay thể dục thể thao, tiếng Mỹ gọi là các “gym”
hay các “fitness center” để tập luyện vừa có sức khỏe, giữ được thân hình thon
gọn vừa có bạn mới. Người có bệnh thì tìm tới các trung tâm tập khí công,
taichi, yoga, dưỡng sinh, nhân điện, thiền…miễn phí. “Đồng bệnh tương lân” thế
nào quý vị cao niên cũng tìm được người chia sẻ với mình về vấn đề sức khỏe. Ông
bà nào chỉ thích ở nhà thì đã có các đài bằng tiếng Việt 24 trên 24 đủ các chương
trình giải trí và tin tức cả ngày lẫn đêm. Nếu ai chán tivi thì có phim bộ Đại
hàn, Hồng kong, phim truyện Việt nam. Ai biết tiếng Mỹ thì có Netflix đủ các loại
phim trên thế giới. Ai biết dùng net thì vô các trang nhà tìm tòi, khám phá biết
bao điều mới lạ trên cõi đời này nhất là có thể kết bạn mới trên màn ảnh ảo. Ai
thích đọc sách báo, viết văn, nghe nhạc, nấu ăn, shopping, chơi thể thao, làm
vườn, gặp gỡ bạn bè, đi thăm con cháu…đây là cơ hội để quý vị cao niên chọn lựa
và hưởng thụ các sở thích của mình.
Nhớ lại hồi tôi còn đi làm, thời gian nghỉ
ngơi eo hẹp, bận rộn với công việc đều đặn mỗi ngày giống như thói quen ăn vội
vã mỗi một món cơm. Bây giờ về hưu, tôi có thì giờ nhẩn nha thưởng thức các món
khác nhau nào là món cháo gà nhẹ nhàng ví như môn tập khí công. Món bún thang
thanh cảnh như làm vườn. Món hủ tiếu Mỹ Tho đậm đà như môn đi bộ. Món phở ăn
hoài không chán như học computer. Món bún mắm hầm bà lằng như xem đủ các loại phim
trên Netflix. Món lẩu thập cẩm như vô net, ai lỡ vô rồi ngồi hoài không dứt. Món
bò bía linh tinh nhiều thứ như môn đọc sách,viết văn, học vẽ, học đàn… Những
môn sở thích này, là triệu phú thời gian, tôi có cơ hội để sống với nó, mới cảm
nghiệm được cuộc sống bây giờ có nhiều điều thật mới lạ và phong phú nhưng quỹ thời gian còn lại cho mình đâu
còn bao nhiêu, tuổi già đến thật nhanh, bệnh tật gần như…bạn vì thế tôi tập cho mình cách sống buông
bỏ, không nghĩ đến chuyện quá khứ vui, buồn đã qua, còn tương lai không có gì để
bận tâm, chỉ biết sống trong giây phút này và ở nơi đây “here and now”.
Không biết
nên gọi đó là triết lý hiện sinh hay triết lý Thiền?
Ông chồng bảo tôi trở thành một triết gia từ hồi về hưu vì có thì giờ suy tư lẩm cẩm ba
cái chuyện đời. Cụ Nguyễn Công Trứ cũng là một triết gia đấy chứ! Cụ thật là
khôn ngoan và biết hưởng thụ . Cụ quan niệm cuộc đời thật ngắn ngủi “Ba vạn sáu
ngàn ngày là mấy”. Cụ tính trừ 8 tiếng cho giấc ngủ, 4 tiếng sinh hoạt cá nhân,
còn lại 12 tiếng không đủ cho cụ hưởng thụ lạc thú cuộc đời nên cụ bắt chước
người xưa, thắp đuốc đi chơi đêm “Chợt nhớ chữ cổ nhân bỉnh chúc”.
Kẻ hậu
sinh như mình “biết thế là đủ” , còn gì mà không bắt chước các bậc tiền bối
tiêu cho hết món quà thời gian hưởng nhàn của tuổi già thân tặng cho mình?
Tôi đến chơi thăm chị Minh Hiếu, nghe chị rủ
rê cũng bùi tai:
_Đi học vẽ vui lắm Annie ơi, mỗi chiều thứ
tư, hơn một tiếng đồng hồ, miễn phí.
_Mình không phải mua một thứ gì, giấy ,bút
chì than, màu sơn,cọ…họ cung cấp hết.
_Toàn là những người lớn tuổi như bọn mình
đi học. Chị học được hai khóa rồi, khóa này là khóa thứ ba…Đi học với chị cho
vui, mình có nhiều bạn mới.
Chiều thứ
tư, lúc 1giờ rưỡi tại hội trường báo Người Việt, khi tôi đến đó đã thấy khoảng
30 các anh chị trạc tuổi ngoài 60 như tôi có mặt đông đủ rồi.
Cô giáo trẻ, ngoài 30 tuổi tên là Trịnh Mai có
nụ cười rất xinh, vui vẻ chào đón các học viên. Chị Minh Hiếu là lớp trưởng rất
năng động và nhanh nhẹn đang giúp cô giáo sắp xếp bàn ghế, phân phát giấy vẽ và
các dụng cụ bút chì than, cục gôm cho học viên. Các khóa vẽ được phân công làm
lớp trưởng, chị quen tên, biết mặt gần hết các bạn. Hôm nay có vài học viên mới,
chị mời các bạn tự giới thiệu và làm quen với nhau. Đề tài vẽ hôm nay là vẽ
tĩnh vật. Mỗi người chọn một bức hình ưa thích,có bức là những quả táo, có bức
là hình chai rượu, nhành hoa, cái ly…học viên dựa vào hình mẫu đó vẽ trên giấy
trắng khổ lớn. Trong khi chờ đợi, tôi đi một vòng ngắm các bức tranh vẽ tĩnh vật
bằng bút chì than hoặc vẽ chân dung bằng cọ và màu nước của các học viên khóa
trước treo trên tường, khám phá một điều
có nhiều bức tranh vẽ thật đẹp và sống động như được tạo ra từ bàn tay của họa
sĩ, chứng tỏ trong số các học viên lớn tuổi này có những người có năng khiếu vẽ
thực sự. Chẳng hạn như anh Lê Chấn, anh Joe… mặc dù các anh nói lúc còn trẻ, mãi
lo bôn ba sinh kế bộn bề, về già rảnh
rang mới có cơ hội học vẽ nhưng ngắm những bức tranh tĩnh vật thật sống động của
anh cứ ngỡ ông họa sĩ nào chứ không phải các vị cao niên mới bước chân vào
ngành hội họa . Nếu không được đi học lớp này, các anh không có cơ hội khám phá
bản thân và biết mình có năng khiếu tiềm tàng về môn này.
Trước mặt
tôi là tờ giấy trắng, bút chì than, cục gôm và bức hình mẫu. Cô giáo qua Mỹ lúc
còn bé tuy nhiên nói tiếng Việt khá rành rẽ, cô mời các học viên mới đến xem cô
chỉ dẫn cách vẽ phác thảo 3 hình chai rượu, trái táo và cái ly sao cho thích hợp
trên khổ giấy lớn bằng hai quyển tập. Cô chỉ cho cách nhìn các chỗ sáng, chỗ tối
trên bức hình, làm thế nào để vẽ các bóng sáng “highlight” làm cho tĩnh vật trở
nên sống động…Nhìn ba mươi cái đầu chăm chú, miệt mài trên trang giấy trắng, họ
quên thời gian, quên không gian, quên người bạn ngồi bên cạnh, quên cả cô giáo đang
đi quan sát từng học viên, thỉnh thoảng cô ngừng lại khen học viên này, chỉ dẫn
hay trả lời học viên kia, các trang giấy trắng đã trở thành những bức tranh có
hình thù và đường nét rõ rệt.
Đã sắp hết
giờ, đây là lúc lớp bắt đầu lao xao, ồn ào vì các học viên đã hoàn thành xong
tác phẩm. Họ đi lại, trao đổi, cười đùa về những bức tranh vụng về và buồn cười
như vẽ trái táo thành trái cam, vẽ cái chai thành cái thùng…Có người vẽ xong rồi
…dấu luôn vì…xấu quá không dám khoe với ai. Họ ngắm nghía tranh của mình và so
sánh tranh của bạn. Họ hỏi han và khen ngợi tranh của bạn ở điểm này, trở về
bôi, sửa, vẽ lại trên tranh của mình. “Học thầy không tày học bạn”. Các bức
tranh hoàn tất xong được cô đính trên tường. Cô và các bạn cùng nhau thưởng thức
tranh. Các học viên đứng chung quanh cô, lắng nghe cô nhận xét, phê bình những
nét vẽ thành công trên vài bức tranh tiêu biểu. Những buổi học kế tiếp đề tài vẫn
là vẽ tĩnh vật nhưng mẫu vẽ là những đồ vật được trưng bày trên hai dãy bàn lớn
ở giữa phòng, phủ trên những tấm khăn trắng bằng satin bóng, có những đường nét
uốn lượn cao thấp, lên xuống, tối sáng để học viên tự chọn theo sở thích và góc
độ nhìn của mình. Người thì chọn lẵng hoa, người thì chọn mâm trái cây, người
thì chọn giỏ táo, đơn giản hơn là một cái bình trà, một chậu cây, một cái khay…
Sang tuần
lễ thứ tư, cô cho các học viên bước vào thế giới của màu sắc, dùng cọ và màu nước
vẽ trên giấy. Cô phát cho học viên mỗi người một tờ chỉ dẫn cách pha màu. Học
viên chọn một tấm hình tĩnh vật đen trắng và một tấm hình màu cùng với cọ, màu,
giấy, nước…Lần này cô giáo Trần Anh mời các học viên mới trong đó có tôi tập
trung nghe cô chỉ dẫn cách vẽ. Đầu tiên, tôi dùng bút chì than vẽ phác họa đề
tài đồ vật đã chọn là một lẵng hoa . Sau đó, tôi học cách nhìn màu trên bức ảnh
màu tôi chọn là ảnh của Van Gogh với cái mũ màu xanh đen sậm, cái khăn quàng màu
vàng nhạt điểm trắng, áo màu xanh lá cây, bối cảnh là màu cam…từ đó nhìn vào ảnh
đen trắng hình lẵng hoa, người vẽ sẽ pha những màu đậm nhạt khác nhau từ chiếc ảnh
màu Van Gogh. Điều thú vị là học viên tự sáng tạo các màu, tô vẽ làm thế nào
các tĩnh vật như cánh hoa nhờ những màu sắc đậm nhạt trở nên sống động. Điểm đặc
biệt của khóa học vẽ này là lớp có tổ chức những buổi đi chơi thăm viện bảo
tàng Bowers Museum trên đường Main , thành phố Santa Ana miễn phí, cách 2 tuần
một lần vào sáng thứ năm lúc 10 giờ. Nhờ đi học vẽ mới biết đây là chương trình
“The Treasures program” của “James Irvine Foundation” tài trợ cho những nhóm
tour đi tham quan viện bảo tàng và các lớp học vẽ mà tôi đang theo học. Mục
đích của chương trình này là chăm lo cho những người già thuộc hai cộng đồng
chính nói tiếng Tây ban Nha và tiếng Việt thuộc hai quận Santa Ana và
Westminster, giúp cho những người già có lợi tức thấp giải tỏa những áp lực hay
căng thẳng trong đời sống, khám phá về văn hóa và nghệ thuật trên thế giới, mở
mang những kinh nghiệm, kết thêm bạn mới, phát triển óc sáng tạo và tinh thần
qua những lớp học vẽ và những chuyến đi chơi này.Tôn chỉ của họ là: “Every
senior is an artist. Every artist is a treasure”. “Mỗi người già là một nghệ
sĩ. Mỗi nghệ sĩ là một kho báu”.
Từ ngày
qua Mỹ làm việc đến khi về hưu tính ra gần 20 năm chỉ quanh quẩn trong cộng đồng
người Việt, tôi ít có dịp tham gia sinh hoạt nghệ thuật của cộng đồng người Mỹ
hoặc các nước khác.Tôi ghi danh vào nhóm gồm 14 người già do cô Trịnh Mai hướng dẫn, tập trung đúng 9 giờ sáng, rời
tòa soạn báo Người Việt đến bảo tàng viện bằng hai xe van mỗi xe 7 người. Sau
khi đi một vòng ngắm các cổ vật từ nhiều nước trưng bày dọc theo hành lang,
nhóm được thông báo chương trình chính hôm nay là… nặn đất sét.
Có 4 cái
bàn lớn trải khăn, mỗi bàn bày sẵn 12 cục đất sét xám to bằng nắm tay đặt trên
một cái chén giấy. Cạnh đó là những cái que gỗ, cái thì đầu nhọn, cái thì đầu phẳng.
Một vài nhóm người Mễ và Mỹ đen, Mỹ trắng đều là các vị cao niên, có người chống gậy, có người
ngồi xe lăn…tất cả ngồi vào bàn nghe các cô hướng dẫn người Mỹ chỉ cho cách làm
theo các con vật làm mẫu như thỏ, chó, cá sấu, rắn, mèo…hình thù rất ngộ nghĩnh
đặt trên bàn. Ai muốn chọn mẫu nào tùy thích và nặn theo sự tưởng tượng của
mình. Có người thì chọn con cá sấu có cái đuôi dài, có người thì chọn con chó
có cái mặt dễ thương.Tôi nắm bóp cục đất sét trong tay, nghĩ ngợi mãi, cuối
cùng chọn cho mình đề tài là nặn hình một em bé nằm trong nôi. Ngẫm lại “60 năm
cuộc đời” như “bóng câu qua cửa sổ”, mới ngày nào tôi cất tiếng khóc oe oe chào
đời bây giờ đã là bà già ngoài 60.Tôi nhớ lúc còn bé, tôi mò mẫm kiếm đâu được
cục đất sét, tưởng tượng đủ loại con thú
nắn thành đồ chơi không biết chán hoặc mê man nhìn người đàn ông cưỡi chiếc xe
đạp cũ kỹ, nắn hình thú vật và trái cây gắn trên một cây que với đủ màu sắc, cắm
trên chiếc ghi- đông, ông vừa làm vừa rao bán trong khu hội chợ hay sở thú ở Việt
nam. Trẻ con nào đi ngang qua không thể không vòi mẹ mua cho một “con giống” làm
quà. Trải qua thời thơ ấu, thành niên, trung niên và bây giờ là những ...lão
niên, có cụ đã từng ngồi vui chơi với cháu nội hay cháu ngoại, nắn những hình
thú vật bằng chất dẻo với các cháu, bây giờ các cụ trở về với tuổi thơ, cùng với
các bạn già chơi trò nặn đất sét trong
viện bảo tàng Bowers ở xứ Mỹ.
Người già
có nhiều điểm rất giống trẻ con về sinh hoạt
và tâm lý. Ngẫm mà xem khi răng rụng hết rồi không còn nhai được nữa, họ
phải nuốt các chất lỏng như cháo, bột, sữa của trẻ con. Khi các khớp xương đã thoái hóa, lưng còng, gối mỏi,
đi đứng từng bước khó khăn, chậm chạp có khác gì trẻ con chập chững tập đi. Người
già nói năng ngọng nghịu, phát âm không rõ có khác gì trẻ con bi bô tập nói.
Người già tóc bạc và rụng dần, có người
đầu hói khi chưa về già có khác gì trẻ con sinh ra chỉ có loe hoe vài sợi trên
đầu. Ngoài ra ,tâm lý người già thích được quan tâm, khen tặng, chiều chuộng,
chăm sóc, vòi vĩnh… như trẻ con. Các tình cảm vui, buồn, hờn mát, giận lẫy, …
thay đổi bất thường như trẻ con. Người già khi biết buông bỏ hết chuyện thị
phi, phải quấy, đúng sai đầy hỉ, nộ, ái, ố
ở ngoài đời, xa lìa những ham muốn thế gian, bỏ cái tính cố chấp và cái
“tôi” to lớn của mình, thấy mọi sự đời chỉ là hai chữ phù du, tâm của họ hồn
nhiên, vô tư, thánh thiện, trong sáng đâu khác gì trẻ con. Có khác chăng chỉ là
cái hình tướng già, trẻ bên ngoài. Những người sáng lập ra viện bảo tàng Bowers
có sáng kiến cho các cụ cao niên nhà ta đi chơi, bày ra trò chơi của trẻ con nặn
đất sét chắc phải hiểu rõ tâm lý người già và trẻ con có nhiều điểm tương đồng.
Họ nghiên cứu trò chơi này để các cụ có cơ hội giết thời
gian nhàn rỗi, sinh hoạt với cộng đồng để kết bạn, luyện sự tập trung và chú ý
vào những ngón tay khi cử động nắn bóp cục đất sét theo hình thù nào đó. Nếu biết
thực tập phối hợp thân tâm là một và thưởng thức công việc tạo hình, họ sẽ hưởng
rất nhiều hạnh phúc và an lạc trong lúc ngồi nặn những cục đất sét vô tri này.
Suốt hơn một tiếng đồng hồ, khoảng 60
con người tóc đã muối tiêu, có người tóc đã bạc trắng, có người không còn sợi
nào, sử dụng những ngón tay mày mò, khi thì vo tròn, khi thì bóp méo, khi thì
kéo thẳng , khi thì bẻ cong, lúc thì đắp dầy, lúc thì vuốt mỏng bằng chút nước
cho mềm mỗi khi đất sét khô. Họ dùng những que gỗ khắc những đôi mắt, hàm răng,
móng chân…con chó, con gấu…. Những bàn tay của các vị cao niên lấm lem đất sét,
miệng họ không ngớt chuyện trò, cười đùa vì những con thú nặn ra có hình thù ngộ
nghĩnh. Một anh tên Phong trong đoàn, anh nắn hình con chó với nét mặt giống
con… trâu, gặm một cục xương trông thật buồn cười khiến các bà hướng dẫn người
Mỹ đi ngang qua, bà nào cũng dừng lại ngắm nghía và gọi các bạn khác cùng đến để
cùng thưởng thức một tác phẩm đầy sáng tạo và độc đáo. Có học viên nói viện bảo tàng Bowers mướn các bà hướng dẫn
viên lớn tuổi này làm mỗi công việc là đi vòng vòng chỉ để khen chứ không …chê.
Lời nhận xét này cũng đúng phần nào với
văn hóa Mỹ và tâm lý người già vì ai cũng được “wow !”, “ It is so cute !”, “
How funny it is!”.Hãy nhìn nét mặt tươi vui, nụ cười rạng rỡ của người già khi
được khen. Các bà hướng dẫn viên cũng thế. Họ cười nói vui vẻ, hỏi han, khen ngợi
khi đi ngắm các tác phẩm của học viên mới thấy họ thật kiên nhẫn và dễ thương.
Người Mỹ có thói quen khen để khuyến khích. Có mất mát gì một lời khen. Theo
tôi, lời khen thể hiện nếp sống văn minh trong sự giao tế và có tác động tâm lý
tích cực cho người lớn tuổi.
Tôi ra về,
mang trên đôi tay vụng về của mình cục đất sét hình em bé nằm trong chiếc nôi
trông thật xấu xí với niềm vui sáng tạo và bài học về những lời khen từ những
bà hướng dẫn viên trong lớp này.
Sau màn nặn đất sét là màn thưởng thức và tham
gia chơi trống trong một phòng họp có sân khấu nhỏ có sức chứa khoảng 200 người.
Nhóm chúng tôi và một đoàn khác khoảng 10 người, có người bị bệnh Alzheimer được
hướng dẫn và sắp xếp ngồi ở hai dãy ghế đầu. Người trình diễn là một nghệ sĩ
người Mexican tên là Martin Espino, nói tiếng Mỹ lưu loát, có mái tóc dài cột
thành một cái đuôi như đuôi ngựa sau ót, có nước da nâu, mặc bộ quần áo thêu những
hoa văn giống như người da đỏ. Chung quanh ông đủ các loại dụng cụ âm nhạc cổ
xưa nhiều nhất là trống, trống lớn, trống nhỏ, trống tròn, trống vuông, các mai
rùa, vỏ ốc, sáo tre, đàn guitar nhỏ gọi là “akulele”…Ông ngỏ lời chào đón các khách tham quan, nói vài
câu khôi hài, giới thiệu chương trình với đề tài “Sounds of ancient Mexico” gồm
phần trình diễn sáo, trống, đàn… Ông chơi một màn thổi sáo, hướng dẫn khách hát
một bài dân ca bằng tiếng Tây ban nha, cuối cùng là màn hướng dẫn khách sử dụng
hai loại nhạc cụ trống và mai rùa phối hợp với cái trống lớn ông cầm trên tay.
Màn độc
đáo nhất là ông tập cho các vị cao niên cách lắng nghe âm điệu của tiếng trống.
Giống như người nhạc trưởng, ông điều
khiển hai bàn tay ra hiệu các nhịp như nhịp 1/2, 1/3, 1/4, 1/5…, ông chỉ dẫn
cách phân biệt các âm điệu của tiếng trống.
Khách được phát mỗi người một dụng cụ âm nhạc,
người chọn trống thì tay cầm trống, tay cầm dùi, người chọn mai rùa thì tay cầm
mai rùa, tay cầm cây gõ…,ông cùng với các khách tham gia tiết mục hòa tấu. Tiếng thùng thình của trống,
tiếng lốc cốc của mai rùa vang lên thật hùng hồn và vui tai . Mỗi khi ban hòa tấu
dứt tiếng trống đúng nhịp theo sự điều khiển của ông, mọi người vỗ tay reo mừng.
Ai trong chúng ta trong đời chưa hề đánh trống
nhưng đánh trống đúng nhịp và cùng đánh với các bạn thì có người chưa một lần
vì không có cơ hội. Người già, khả năng nghe và trí nhớ càng ngày càng yếu theo
thời gian, màn tập đánh trống khá sinh động
này là dịp cho các cụ tập vận dụng khả năng lắng nghe nhịp điệu của các âm thanh, cách sử
dụng trống, cách cầm dùi trống, cách đánh trống theo nhịp, hoạt động các cánh
tay, bàn tay cho mềm mại không bị tê cứng.
Hơn nửa
giờ thưởng thức và tham gia văn nghệ với nhạc sĩ Martin Espino, mọi người cảm
thấy thư giãn và thoải mái. Đoàn chúng tôi trở về tòa soạn báo người Việt lúc 1
giờ trưa.
Cách hai
tuần vào ngày thứ năm,viện bảo tàng lại tổ chức tham quan và sinh hoạt tại viện
bảo tàng Bowers. Lần này, tôi tham gia
cùng với 14 vị cao niên khác của lớp học
vẽ, tập nắn hình đất sét màu trắng và dùng cọ, nước sơn đủ màu để trang trí tác
phẩm của mình. Cô giáo Mai nắn hình con chim bồ câu trắng, mập mạp, tô điểm
thêm hai con mắt màu nâu, cái mỏ màu đỏ, phơn phớt bộ lông màu nâu xám trông thật
giống con chim thật. Lần này, tôi vẫn chọn đề tài là trẻ con, tôi nắn hình một
em bé gái, tô điểm đủ màu sắc như chiếc váy màu xanh, chiếc áo màu hồng, vài sợi
tóc màu vàng, mắt xanh, môi đỏ trông như một em bé Mỹ.
Chương
trình văn nghệ, ngoài nhạc sĩ người Mexican Martin Espino hướng dẫn trống, còn
có thêm một anh nhạc sĩ Mexican trẻ, đẹp trai trình diễn sáo và các loại trống
khác. Đi tham quan viện bảo tàng lần này, tôi có thời gian tìm hiểu về các sinh
hoạt khác như viện bảo tàng có mục triển lãm tên là “Lucy’s Legacy” với chủ đề
“The hidden treasure of Ethiopia”, nơi đậy có những “fossil” là những di thể của
loài người tiền sử đã được bảo tồn do chôn dưới đất và hóa thạch cách đây hàng
triệu năm tên là “The Ark of the Covenant”. Dr Donald Johanson ở Ethiopia là
người Mỹ đã khám phá các di thể này tại Phi châu, một trong những cái nôi của nền
văn minh nhân loại. Chúng tôi được vào xem mục triển lãm tên là “Scrimshaw” là
một công trình nghệ thuật truyền thống của những người Mỹ săn cá voi. Trong những
chuyến đi săn dài, họ đã đục, đẽo xương và răng cá voi, chạm trổ khắc thành
hàng trăm loại dụng cụ khác nhau như những con xúc xắc, bảng ghi điểm số trong
trò chơi cờ “cribbage board”, kim để may vá quần áo và cánh buồm; dụng cụ cá
nhân như đồ cạo râu, gạt tàn thuốc; đồ dùng nhà bếp, tượng các cô gái ăn mặc thời
trang, cướp biển…Chúng tôi ghé vào xem tiết mục rất gần gũi với người Việt nam
đó là “The ancient Arts of China” được mệnh danh là “ A 5000 years’ legacy”, di
sản 5000 năm văn hóa và nghệ thuật cổ xưa của đất nước Trung Hoa để ngắm những
tượng Phật rất sống động bằng sứ hoặc bằng đá quý, các bình sứ lớn, các dĩa ăn
làm bằng men nổi tiếng thời nhà Minh, các hình ngựa và lạc đà bằng ngà voi, các
áo gấm bằng lụa của các quan thời xưa…
Thời gian
qua thật mau.Trong khung cảnh tĩnh lặng, ánh đèn vàng mờ ảo, tiếng nhạc nhè nhẹ
vang lên đưa người thưởng ngoạn trở về với quá khứ, những người yêu văn hóa nghệ
thuật sẽ thích thú khi học hỏi được nhiều kiến thức về các nền văn minh của
nhân loại, khám phá nhiều điều mới lạ trong đời sống văn hóa mà khi về già mới
có thời gian tìm hiểu.
Ngày chủ
nhật July 7 là ngày hội miễn phí tại viện bảo tàng Bowers. Trong lớp học, anh
Nguyễn Linh đại diện báo Người Việt loan tin vui. Các tác phẩm của học viên sẽ
được triễn lãm tại phòng tranh viện bảo tàng. Lớp vẽ sẽ có một buổi tham quan
miễn phí bằng xe buýt khoảng 50 người vào ngày hội này để cho các “họa sĩ” cao
niên được ngắm tranh của mình. Viện bảo tàng sẽ chiêu đãi ăn trưa. Các học viên
của lớp sẽ được thưởng thức nhiều chương trình văn nghệ ngoài trời như nghe các
ca sĩ Sandii Castleberry hát những bài hát
dân ca và “pop songs”quen thuộc, nổi tiếng và trữ tình. Ca sĩ Ben Hall
và đoàn vũ The Eagle Spirit trình diễn các màn trống và điệu nhảy truyền thống
“Native American”. Ngoài ra, ban nhạc 3rd Degree Band sẽ trình diễn
các bản nhạc blue, jazz, soul, rock’n roll của tiểu bang Chicago và New Orleans…
Đặc biệt viện bảo tàng mở cửa triển lãm miễn phí “Gems of the Medici”và “Tsars’Cabinet”
là hai chương trình đặc sắc đã quảng cáo trước đây cùng với các chương trình
triển lãm khác như “Temple Murals”,”Sacred Realms”, “California’s Legacy”,
“Missions and Ranchos”, “ California :The Golden Years”…
Xe buýt đến đón đoàn cao niên lớp vẽ đúng 10
giờ tại tòa soạn báo Người Việt. Trên xe buýt, Anh Nguyễn Linh trưởng đoàn cùng
với chị Minh Hiếu là phụ tá chào mừng 50 vị cao niên của lớp học vẽ và các thân
hữu, dặn dò các vị giữ số phone để liên lạc nếu bị lạc, làm quen với người bạn
bên cạnh để nhắc nhở nhau…Anh Nguyễn Linh liên lạc với ban tổ chức, hướng dẫn
đoàn đến phòng triển lãm tranh của các học viên trong lớp vẽ của người cao
niên.
Trong căn
phòng rộng lớn trưng bày các cổ vật của Mã Lai, Trung hoa, Đại hàn… hơn 50 bức
tranh của các anh chị học viên được đính một cách trang trọng trên các tấm bảng
lớn ghi tên từng người đặt ở giữa phòng. Các anh chị tỏa ra đi tìm tranh của
mình và cùng với thân nhân và bạn bè đứng ngắm nghía và bình phẩm mãi. Vẫn là bức
tranh quen thuộc vẫn thấy trong lớp học vẽ nhưng khi được triển lãm tại phòng tranh ở viện
bảo tàng, bức tranh trở nên đẹp hơn, có giá trị hơn, có ý nghĩa hơn vì đó là niềm
vui, là công sức lao động miệt mài của những học viên tuy tuổi tác đã cao nhưng
sức sống và lòng yêu nghệ thuật vẫn tràn trề mặc dù dưới con mắt của một họa sĩ chuyên nghiệp, những bức tranh ấy
màu sắc còn thô sơ, đường nét còn vụng về, ngây ngô như nét vẽ của trẻ con.
Trong khi
chờ đợi ăn trưa, tôi đi một vòng thăm triển lãm “Gems of the Medici”còn gọi là
thế giới ngọc của dòng họ Medici.Vào những năm 1400s, nhiều nghệ nhân, thợ bạc,
thợ điêu khắc tài giỏi…do sự hấp dẫn bởi sự
giàu có và phong phú của thành phố Florence nước Ý, họ đã đến thành phố
này lập nghiệp trong đó có dòng họ Medici. Suốt 3 thế kỷ từ thế kỷ 14 đến 17, dòng
họ này chiếm lĩnh thị trường ngọc quý. Họ trở nên nổi tiếng nhờ thế lực hoàng tộc,
tài năng khéo léo, óc kinh doanh. Họ xây đựng
các “workshop” là các xưởng làm ra các sản phẩm nghệ thuật bằng đá quý
hay còn gọi là ngọc “gems” đủ màu, cẩn hay khắc trên những chiếc mề đay bằng
vàng và bạc như những món đồ trang sức. Họ đã có những bộ sưu tập độc nhất vô
nhị, xưa và có giá trị nhất về ngọc quý trên thế giới.Trong căn phòng rộng với ánh
sáng mờ ảo, tiếng nhạc cổ điển du dương, những ngọn đèn vàng chiếu sáng trên
các cổ vật của gia đình Medici được trưng bày trong các tủ kiếng bóng lộn, tôi
đã mê man bước vào thế giới của ngọc “topaz” màu vàng trong suốt, “sapphire” màu
xanh biếc, ngọc “ruby” màu đỏ, ngọc “jade” màu xanh cẩm thạch, và các loại ngọc
“amethyst” màu tím than, “agate”màu nâu đen, “amber” màu vàng chói, “onyx” màu
đen, “garnet” đỏ sậm…được cẩn rất tinh vi hình các thú vật và hình người. Đẹp
nhất, tỉ mỉ và sống động nhất, theo tôi, là miếng ngọc trắng nhỏ chỉ bằng hai
ngón tay thế mà người nghệ nhân của dòng họ Medici đục, đẽo, cưa, cắt, mài, dũa, chạm, khắc thành
hình người phụ nữ cầm giây cương rong ruổi trên chiếc xe kéo bởi hai con ngựa. Cùng
với thế giới ngọc là thế giới tranh như bức chân dung vô cùng sống động của nàng
Anna Maria Luisa de Medici người phụ nữ Ý dòng dõi gia đình quý tộc Medici,
cháu vua Louis Đệ tam để lại di chúc bộ sưu tập về ngọc nổi tiếng của bà. Bên cạnh
đó còn nhiều cổ vật quý giá khác là các đồ nữ trang bằng ngọc tuyệt đẹp và những
hình ảnh về các nhân vật nổi tiếng của dòng họ Medici cũng như sự tàn lụi của đại
gia đình quý tộc giàu có này.
Rời thế
giới ngọc, tôi tìm đến phòng triển lãm “The Tsars’ Cabinet”.Trở về với lịch sử,
triều đại Tsars, Sa hoàng kéo dài từ năm 1613 đến năm 1917 được hơn 300 năm. Viện
bảo tàng Bowers trưng bày hơn 100 tác phẩm của hoàng gia nước Nga dưới triều đại
Romanov gồm các cổ vật dùng trong sinh hoạt ăn uống hàng ngày như ly, tách,
dĩa, tô lớn đựng soup, dao, nĩa, bình và tách uống trà… bằng sứ cẩn vàng, những
quả trứng cẩn bạc đựng chất thơm, tráp đựng nữ trang, bình cắm hoa, bình đốt
hương trầm…mẫu mã tinh xảo, sang trọng, nhiều màu sắc, các hoa văn trang trí độc
đáo, tỉ mỉ, xinh xắn chứng tỏ nghệ thuật
trang trí thời Nga hoàng Romanov đạt đến đỉnh cao cũng như lối sống xa
hoa hưởng thụ tột đỉnh của triều đại quý
tộc Sa hoàng.
Đi một
vòng các phòng triển lãm đã thấy rất đông người xếp hàng lấy vé vào xem theo từng
đợt vì phòng triển lãm có sức chứa giới hạn.Tôi đã đứng thật lâu để xem trên
màn hình chỉ dẫn cách vẽ độc đáo và ngắm bộ sưu tập “Sacred Realms” còn gọi là
“Temple Murals” gồm 7 bức tranh thật lớn treo trên tường của nhà sư Phật giáo TâyTạng
Shashi Dhoj Tulachan 69 tuổi vẽ theo trường phái “thangka paintings”. Đây là một
lối vẽ lấy đề tài là các huyền thoại về các vị long thần hộ pháp trong kinh điển
Phật giáo, các màu sắc trong tranh thật
hài hòa lấy từ các sắc tố thiên nhiên , các đường nét hoa văn trang trí
trên tranh chính xác, tinh vi và sắc sảo. Thật là một công trình nghệ thuật có
giá trị.
Chúng ta sống ở California đừng quên ghé
vào phòng triển lãm “California’s Legacy” và “Missions and Ranchos” 1768-1848 để
thấy vài nét về lịch sử của tiểu bang California và quận Orange county như
thùng rượu nho thật to, tượng thánh St Anthony tại thánh đường Serra Chapel ở
Mission San Juan Capistrano, những túi da “dispatch pouch” của những người
Mexican làm công việc liên lạc thông tin thời “Ranchos period” tại California.
Ngoài ra còn rất nhiều quần áo, tranh ảnh , đồ dùng hàng ngày dưới thời cai trị
của các gia đình “ranchos” là những người Mexican giàu có, thế lực, làm chủ đất
đai và các nông trại nuôi gia súc đến lập nghiệp đầu tiên tại tiểu bang này.
Những người yêu tranh không thể bỏ qua phòng
triển lãm tranh gọi là “California: The Golden years” để ngắm 22 bức tranh tuyệt
đẹp của các họa sĩ danh tiếng như Guy Rose vẽ bức họa “ Maguerite”, cô gái mặc áo kimono màu
tím , bức cô gái khỏa thân “Nude figure by firelight” với màu sắc tương phản giữa
bóng tối của ban đêm và ánh lửa sáng , bức họa “Confirmation Class” của Fannie
Duvall vẽ các cô gái mặc áo trắng rất thanh khiết trong vườn hoa tại San Juan
Capistrano, bức “Ideal California Day” của Frank Coburn vẽ cô gái đứng ngắm hoa
bên cạnh các kệ hoa rực rỡ ở Los Angeles…Hầu hết các tác phẩm của các họa sĩ
này nằm trong bộ sưu tập của viện bảo tàng Bowers, đề tài là phong cảnh biển,
thành phố, tĩnh vật, chân dung được vẽ ngoài trời trong ánh sáng tự nhiên và cảm hứng của các họa
sĩ từ các sinh hoạt tại tiểu bang này.
Nếu còn thì giờ, người yêu nghệ thuật sẽ
được xem vài chương trình triển lãm khác như “Spirits and Headhunters” để tìm
hiểu vể nền văn hóa Micronesia, Melanesia, Polynesia tập trung tại New Guinea
châu Phi, nơi đây có nghệ thuật săn bắn nổi tiếng với các tác phẩm như các mặt
nạ vẽ hình ma quái rất là kinh dị, các dụng cụ săn bắn đủ loại, các tô lớn dùng
trong các đại tiệc, vỏ sò, đồ trang sức, lông thú,vật dụng cá nhân dùng trong
những cuộc hành trình dài ngày…Phần triển lãm còn nhiều tiết mục phong phú lắm
nhưng đồng hồ đã chỉ 12 giờ trưa.
Đã đến giờ ăn ,chúng tôi tập trung tại phòng
ăn trên lầu của viện bảo tàng. Bà Barri phụ trách mục ẩm thực đã sẵn sàng mời
nhóm chúng tôi sắp hàng, bên phải là các món ăn Việt nam như chả giò, cơm
chiên, nem nướng, thạch dừa…bên trái là các món ăn Mễ như Taco, gà chiên, chips ăn với các loại sauce…Đứng
trên phòng ăn từ trên lầu nhìn xuống là các khán giả ngồi xem dưới những chiếc
lều trắng.Trên một khoảng sân rộng, các nghệ sĩ
da đen đang trình diễn các tiết mục văn nghệ ngoài trời rất là sôi động,
các khán giả người Mỹ cao hứng tham gia vào các màn vũ. Đoàn chúng tôi ngồi
trong bóng mát, đứng ở ban công nhìn xuống,vừa ăn vừa xem văn nghệ thật là thú
vị.
Càng
về trưa, sân khấu trình diễn văn nghệ ngoài trời càng đông người. Các cặp vợ chồng
người Mỹ già âu yếm ngồi bên nhau, chia sẻ miếng hotdog. Họ vừa ăn vừa nghe nhạc,
hoặc hát theo các bản nhạc . Có vài cặp Mỹ già khác vừa ôm vừa hôn nhau theo điệu
nhạc jazz dưới một bóng cây. Các gia
đình có con em đến đây được bố mẹ cho tham gia vào các trò chơi như cho các em
vẽ tự do trên những cái dù trắng mua sẵn 10 đồng hoặc chơi cắt các miếng vải nhỏ
dán thành các hình như lá cờ, con gấu… Đông nhất là các em sắp hàng chơi trò
chơi vẽ mặt “face painting” theo ý thích chọn lựa của các em. Có những em kiên
nhẫn, ngồi thật lâu và thật yên để các
cô họa sĩ vẽ người dơi hoặc người cá trên
gò má. Em nào đứng lên cũng tươi cười hớn
hở và hài lòng với khuôn mặt đủ hình thù và màu sắc ngộ nghĩnh. Tiền công vẽ
vài đồng được các phụ huynh vui vẻ bỏ vào
thùng để viện bảo tàng mua dụng cụ và màu sơn. Cạnh đó là nhà hàng sang
trọng bán đủ loại thức ăn và một cửa hàng dã chiến bán thức ăn nhanh như hotdog,
hamburger và nước uống. Các phụ huynh dẫn con em mình vào đây như đi cắm trại gần
nhà, có ăn uống, triển lãm, trò chơi, có workshop,văn nghệ và nhiều sinh hoạt
khác cho người lớn và trẻ em. Cuộc triển lãm kéo dài từ 10 giờ sáng đến 4 giờ
chiều. Chúng tôi hẹn nhau có mặt ở sân viện bảo tàng lúc 3 giờ để lên xe trở về.
Người tài xế rất đúng hẹn. Ông đã có mặt ở xe buýt tươi cười chờ chúng tôi từ
lúc nào.
Trên đường từ viện bảo tàng về tòa soạn
báo Người Việt mất khoảng 20 phút, anh trưởng đoàn Nguyễn Linh đã không bỏ lỡ
cơ hội phỏng vấn vài bác lớn tuổi và vài anh chị trong đoàn.Tất cả đều có chung
những ý kiến đây là buổi tham quan rất vui, thú vị và bổ ích. Qua các mục triển
lãm tại viện bảo tàng, chúng tôi học hỏi nhiều điều về các nền văn minh thời tiền
sử của nhân loại, mở mang kiến thức thêm phong phú về văn hóa, nghệ thuật như hội
họa, âm nhạc, điêu khắc…của các nước, thấy tận mắt đây là nơi lưu trữ và bảo tồn
các di sản trí tuệ vô cùng quý giá của các bậc tiền nhân trên thế giới. Không
khí lắng đọng, yên tĩnh trong viện bảo tàng và nội dung triển lãm đều là những
sinh hoạt thuộc về quá khứ, theo tôi, rất thích hợp cho tâm lý của người cao
niên vì càng về già, họ càng sống nhiều với quá khứ, họ có khuynh hướng quay về
với những kỷ niệm đã qua nhất là những thời vàng son, oanh liệt xa xưa.
Đi thăm
viện bảo tàng Bowers, những người cao niên di dân Việt nam sống ở xứ Mỹ như
chúng tôi có cơ hội hiểu biết thêm về đất nước và con người đã bao dung 3 thế hệ
chúng tôi và đàn con, cháu. Thật là may mắn cho thế hệ thứ nhất chúng tôi được
hưởng nhiều phúc lợi về xã hội và y tế, chúng tôi có tiền hưu, tiền già, trợ cấp
nhà , trợ cấp thực phẩm, thêm vào đó còn là những phúc lợi về mặt tinh thần nữa.
Viết những
dòng này, tôi không thể quên được trong chuyến về Việt nam thăm gia đình năm
ngoái, tại bưu điện thành phố Saigon tấp nập người qua lại vào ngày cuối tuần,
tôi đã gặp một bà cụ già đội chiếc nón lá đã cũ, quần áo xốc xếch, ống thấp ống
cao, chiếc lưng của bà còng như nửa chữ o, gánh hai cái thúng đựng đậu phụng luộc.
Bà đi từ xa, từng bước chậm rãi ,lảo đảo, có lẽ vì mệt mỏi nên bà hạ gánh xuống
ngồi nghỉ cạnh bờ tường. Bà nhìn ông đi qua bà đi lại với đôi mắt van xin mua
dùm bà vài lon đậu phụng ế vào cuối ngày. Từ bưu điện đi ra, tôi đến gần nhìn
thúng đậu phụng luộc đã khô héo, nhìn những nếp nhăn xếp thành lớp trên khuôn mặt
hốc hác và khắc khổ của bà, nhìn chiếc miệng móm xọm không còn chiếc răng nào,
nhìn đôi mắt trắng đục, kèm nhèm nhìn tôi tha thiết. Tôi ngồi xuống hỏi mua hết
thúng đậu phụng luộc. Bà ra giá 100.000 đồng Việt nam tương đương với 5 đô-la. Tôi đưa cho bà 2 tờ giấy 200.000 đồng
Việt nam dặn bà giữ cẩn thận. Bà mừng quá, hai tay run run, quờ quạng cất tiền
vào túi trong hai lớp áo, mau mau trút đậu vào bao ni lông chắc sợ khách hàng đổi
ý và không ngớt lời cám ơn. Hỏi thăm về hoàn cảnh già, tuổi đã ngoài 70 sao còn
đi bán đậu, bà nói bà sống một mình ở góc cầu thang của một chung cư, bà có một
đứa con trai nghèo lắm, vợ bỏ, đi làm thợ hồ ở Bình Dương không đủ nuôi bà, bà
phải bán đậu kiếm sống qua ngày không phiền đến con. . Nhìn lại những người cao
niên Việt nam ở xứ Mỹ nói chung và trong lớp học vẽ nói riêng, chúng tôi may mắn
có đầy đủ về vật chất và hạnh phúc về tinh thần. Nhớ lại hình ảnh bà cụ, tôi
không khỏi ngậm ngùi thương xót thân phận bị bạc đãi của những người già, nghèo,
neo đơn ở Việt nam, ở cái tuổi đáng lẽ được nghỉ ngơi, họ vẫn phải vất vả dầm
mưa dãi nắng kiếm sống từng ngày. Đó là lúc khỏe mạnh, rồi những khi đau ốm, lấy
tiền đâu lo thuốc men, bác sĩ, bệnh viện, người chăm sóc? Tương lai của họ thật
là đen tối, mù mịt. Họ sống để chờ đợi cái chết đến gần trong nghèo khổ, ốm
đau, bệnh tật để rồi ra đi không biết tấm thân già này có thành nắm tro tàn để trở
về với cát bụi hay không?
Lớp học vẽ kéo dài 8 tuần lễ sắp chấm dứt.
Chị trưởng lớp đã có danh sách 30 học viên sẽ đóng góp các món ăn trong buổi tiệc
chia tay này. Chị đề nghị mỗi người về nhà vẽ một bức tranh , mỗi người nhận một
con số chẳng hạn như số của tôi là 18, bạn nào bốc thăm trúng số 18 sẽ nhận được
bức tranh của tôi. Mấy ngày nay tôi đã miệt mài vẽ hai bức, một bức bằng chì
than hình bình hoa có dòng chữ “The warmth of a friend s presence brings joy to
our hearts, sunlight to our souls and pleasure to all of life”, bức kia tôi vẽ
con búp bê Nhật, tiếng Nhật gọi là “Kokeshi” và dòng chữ bằng tiếng Nhật “ Kono kawakunai kokeshi no e
wosashi agemasu” “Xin bạn nhận món quà của
tôi là bức tranh con búp bê Nhật xấu xí này” rồi ký tên.
Tôi nấu một nồi chè chuối và một khay xôi
đóng góp cho buổi họp mặt mãn khóa của lớp học vẽ.Thức ăn ê hề nào là thịt “bacon”
đút lò, gà, thịt quay, bò kho, xôi vò, miến
xào, mì xào, bánh cuốn, nem, chè, bánh ngọt, trái cây…Ban tổ chức đã đến
sớm để chuẩn bị bàn ghế, bày biện thức ăn, đính các bức tranh trên tường…Chương
trình lớp vẽ lần này đặc biệt có các nhân vật đại diện cho viện bảo tàng Bowers
là bà Nancy , bà Jeanne, bà Barri đến dự, có người chụp hình chuyên nghiệp của
viện bảo tàng đến quay phim, có phần phỏng vấn học viên, có phần phát biểu của
hai cô giáo và chị trưởng lớp, có màn tặng hoa cho hai cô giáo và khách mời. Vui
nhất là màn bốc thăm nhận tranh giữa các học viên. Cuối cùng là chương trình văn nghệ bỏ túi và
kết thúc là màn chụp hình lưu niệm.
Tám tuần
lễ trôi qua thật nhanh. Các học viên ra về và nhận lại những bức tranh của
mình.Tôi ngồi ngắm thật lâu 6 bức tranh đã vẽ. Vài bức tranh đầu tiên nét vẽ
còn sơ sài, những bức về sau “đẹp” hẳn lên. Có một điều không ngờ là từ trước đến
giờ chưa bao giờ mình cầm bút vẽ, lòng tự hỏi tại sao mình có thể vẽ được những
bức tranh tĩnh vật “đẹp” như thế chỉ trong vòng một tiếng rưỡi đồng hồ trong lớp
? Các quả táo, chai rượu, cái ly, bình hoa trông cũng sống động, cũng có chút
“hồn” có lẽ vì người vẽ đã đặt hết tâm trí mình trong đó.
“ Every
senior is an artist. Every artist is a treasure ” để đi đến kết luận “Every
senior is also a treasure”. “Mỗi vị cao niên cũng là một kho báu”. Họ được đất
nước, xã hội này quan tâm, chăm sóc, quý trọng như một “kho báu”, chứa những tiềm
năng quý giá của xã hội chứ không bị quên lãng, bỏ rơi hay gạt ra ngoài các
sinh hoạt cộng đồng mặc dù họ đã già. Thêm vào đó, đối với người cao niên,”kho
báu” là sự khám phá về bản thân họ sau
bao nhiêu năm lăn lộn kiếm sống ngoài đời. “ Kho báu” là tìm được cái chân, thiện,
mỹ trong nghệ thuật hội họa khiến họ phát khởi lòng đam mê thích cầm cọ và yêu
màu sắc để diễn tả cái gì đó chất chứa trong lòng. “Kho báu” là ngọn lửa thiêu
đốt sự cô độc và cô đơn của người già, là cảm hứng từ sự sống sáng lên trong
tim của mỗi người, là sự sáng tạo còn bừng dậy trong bộ não đã bắt đầu lão hóa,
là đôi tay còn vững vàng và khéo léo để phóng cọ và màu sắc trên trang giấy, là
niềm vui biết rằng mình sống có ích, còn chút khả năng làm được một cái gì đó
cho bản thân mình vào cuối đời.
Một ngày
nào đó, các bệnh mất trí nhớ như “Alzheimer”, run các cơ bắp như “Parkinson”,
trầm cảm như “depression”và nhiều bệnh khác của người già… sẽ đến với họ cho
nên nghệ thuật hội họa đã giúp họ phần nào duy trì và bảo tồn “kho báu” này.
Cám ơn nước
Mỹ và viện bảo tàng Bowers đã trân quý những người Việt cao niên tại quận Cam,
xem họ như một “kho báu”, tạo cho họ cơ hội hiếm có được ngồi vẽ như những đứa
trẻ thơ và khám phá mình là một “ kho báu” ở đất nước này: “Every senior is a
treasure”.
Cali 7/17/2013 Phùng Annie Kim.
No comments:
Post a Comment