Thursday, February 26, 2015
Tâm sự người vợ H.O.
Tâm sự người vợ H.O.
Tôi không phải là nhà văn. Tôi cũng không phải là nhà thơ. Tôi chỉ là một cô giáo già với tuổi đời đã gần 80 và tuổi nghề 35 năm trong ngành giáo dục.
Nguyện vọng của tôi khi viết bài nầy là để lưu lại một kỷ niệm thân thương cho con cháu khi chúng muốn tìm lại cội nguồn, khi muốn nhớ lại người mẹ, người bà yêu mến, chúng sẽ đọc và sẽ tự hào là người Việt nam.
Tôi không bao giờ quên được ngày 30 tháng 04 năm 1975, ngày quốc hận và cũng là ngày biến cố quan trọng của đời tôi. Bọn cộng sản tàn ác, vô lương tâm xâm chiếm miền nam. Chúng gieo rắc bao chết chóc, tang tóc cho biết bao gia đình ! Con phải mất cha, vợ phải xa chồng, gia đình phải ly tán nhau ! Bao nhiêu máu đổ thây phơi , bao nhiêu trái tim tan nát...
Chúng gọi những quân nhân trong quân lực Việt nam Cộng Hòa là ngụy quân. Chúng bắt họ ra trình diện và đưa đi ‘ học tập cải tạo’ một tuần lễ. Một tuần lễ đối với chúng nó mà kéo dài tới hai , ba năm hoặc tới hai mươi năm, tùy theo cấp bực.
Tôi nhớ lại lời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói với quân, dân miền nam : “Đừng nghe những gì cộng sãn nói mà hãy nhìn kỷ những gì chúng nó làm”. Thật không sai ! Chúng nó nói một đàng mà làm một nẽo.
Chồng tôi, Nguyễn Văn Quy, bị gọi đi trình diện và bị đi học tập cải tạo ở Cây Cầy ( Tây Ninh ). Một mình tôi ở nhà vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi dạy bốn đứa con còn nhỏ dại, đứa con trai lớn nhứt mới mười một tuổi, đứa con gái nhỏ nhứt mới năm tuổi. Tôi dạy ban ngày ở trường tiểu học Bạch Đằng. Ban đêm thì dạy lớp bổ túc văn hóa cho quý cô, quý bác lớn tuổi thất học ( mù chữ ). Chúa nhựt thì dạy kèm tại gia các học sinh học kém. Ông bà ta thường nói ‘ nhất nghệ tinh nhất thân vinh’. Thân vinh đâu tôi không thấy mà tôi thấy tôi cực như trâu. Mà đúng vậy các bạn ạ. Tôi tuổi Sữu. Mà con trâu thì ban ngày kéo cày, tối được nằm nghĩ ngơi nhơi cỏ. Riêng tôi thì cày ngày cày đêm, cày đêm không hết lại cày tiếp ngày chúa nhựt. Tôi còn cực hơn trâu các bạn ạ. Người ta thường nói ‘ trâu ruộng bộn bề không bằng một nghề trong tay’. Với nghề dạy học, tôi bán chữ nuôi cha mẹ bịnh tật già yếu, nuôi chồng đang học tập cải tạo trong lao tù khổ sở, nuôi bốn đứa con nhỏ dại tiếp tục cấp sách đến trường.
Cha tôi tám mươi lăm tuổi bị té gẩy xương hông nên đã nằm liệt giường suốt năm năm qua. Mẹ tôi tám mươi tuổi bị mổ bướu buồng trứng ba lần nên sức khoẻ rất yếu. Gánh nặng gia đình oằn xuống trên đôi vai gầy yếu của tôi. Có một lần nọ bốn đứa con lần lượt đau ban đỏ. Nhìn các con nằm rên xiết trên giường , tôi đau lòng quá ! Tôi quẩn trí định đưa các con lên cầu Bình Triệu ( Thủ Đức ) để mẹ con cùng nhảy xuống sông chết hết cho rồi!! Nhưng tôi sực nhớ lại tôi còn cha mẹ già yếu đang cần đến sự chăm sóc của tôi, còn chồng tôi đang học tập cải tạo đang cần đến sự thăm nuôi của tôi và nhứt là bốn đứa con yêu quí của tôi đang rất cần đến bàn tay mẹ hiền . Tôi tự nhủ thầm rằng “ Tôi Phải Sống”. Bổn phận làm con tôi phải báo hiếu cho mẹ cha. Bổn phận làm vợ tôi phải lo tròn đạo phu thê. Bổn phận làm mẹ tôi phải nuôi dạy các con khôn lớn nên người . Ròng rã suốt bảy năm trời thì cũng có ngày chồng tôi được trả tự do.
Ngày 21 tháng 01 năm 1982, ngày mà chồng tôi được ra khỏi tù cộng sản, ngày mà cả gia đình tôi đều nở nụ cười mừng rở. Nhìn chồng gầy ốm xanh xao, tóc đổi màu bạc trắng, tôi cay đắng, nghẹn ngào.Tôi chạy đến ôm anh, chỉ thốt ra được hai tiếng “ Mình ơi” rồi nước mắt tuôn ra thắm đẩm gò má và loang lổ trên ngực áo. Anh thì cũng chẳng thốt được lời nào, chỉ ôm chặt lấy tôi với khóe mắt rưng rưng đầy lệ.
Ôi làm sao tả xiết cảnh đoàn tụ sao bao năm dài xa cách. Tôi thở phào nhẹ nhỏm. Kể từ bây giờ tôi sẽ có người bạn đời bên cạnh để chia xẽ vui buồn, để chung nuôi con cái, để phụng dưỡng cha mẹ già.
Mỗi tháng anh phải viết báo cáo và trình diện tại phường 24 quận Bình Thạnh ( nơi cư trú của gia đình tôi ). Sau một năm, anh đi làm thư ký cho khách sạn bên Khánh Hội dưới sự quản chế của phường. Đến năm 1984, tôi nhờ một chị bạn làm tại bưu điện Saigon gởi hồ sơ của chúng tôi tới tòa đại sứ Mỹ bên Thái Lan , xin đi Mỹ theo diện H.O.. Chờ đợi mõi mòn mười năm, hồ sơ được chấp thuận cho một gia đình gồm cha mẹ và ba đứa con (đứa thứ tư đã vượt biên năm 1988 và đã định cư tại Canada ) qua Mỹ.
Làm sao để ta có thể giải thích được phước họa ở đời ? Ngày 30 tháng 09 năm 1994 , vợ chồng con cái chuẩn bị đi phỏng vấn cho một cuộc đổi đời thì sự thay đổi oan nghiệt lại lù lù hiện tới : Mẹ tôi đột ngột qua đời ! Hởi ôi, thân nầy ví xẽ làm hai được ! Tôi nên đi theo chồng con hay ở lại lo hậu sự cho mẹ hiền ? Thôi thì tùy duyên. Anh và con hãy đi trước đi. Anh ơi hãy cho em… Các con ơi hãy cho mẹ…một lần cuối cùng nhỏ lệ khóc thương đấng sanh thành.
Ngày 17 tháng 10 năm 1994, anh và ba đứa con ngậm ngùi từ giã quê hương. Đại úy Nguyễn Văn Quy của sư đoàn 25 Bộ Binh dẫn theo ba con lên máy bay, đi Mỹ theo diện H.O. 23 để lại người vợ héo hon, người mẹ nát lòng. Sự sống của tôi đã theo đường bay trong đám mây ảm đạm kia mà mất dần, mất dần…Tôi ngã xuống trong chiếc xe mang tôi trở về. Cấp cứu của người bạn bác sĩ làm tôi tỉnh lại và bao lời khuyên lơn của bạn bè lối xóm làm tôi thuyên giảm nổi đau lòng. Tôi tự nhủ thôi thì chỉ có xa nhau sáu tháng. Lo cho mẹ mồ yên mả đẹp thì gia đình lại sẽ gặp nhau.
Anh và các con qua CA ở nhờ nhà người bạn thân mà anh đã kết nghiã anh em trong tù ! Cùng nhau chia xẽ hoạn nạn, dằn vật, nhực nhã, đói khát, anh và Thạch đã coi nhau như anh em ruột. Thạch và Bảo, vợ Thạch, cùng các con đã đem hết tấm lòng thương yêu ra giúp đở cho gia đình tôi. Cả nhà đi học ESL. Con trai tôi vì đã học hết hai năm tại trường sư phạm, môn Anh Văn, nên đã dễ dàng kiếm được việc làm. Cháu đạp xe đi làm nên người bạn Mễ cùng sở thương tình cho cháu quá giang khi mùa đông lạnh tới. Tuy không phải là người cùng chung huyết thống mà cậu ta xem con tôi như người bạn đã thân quen lâu đời. Rồi dần dần cả anh và hai đứa con gái cũng đều có việc làm.
Thế là chúa nhựt cuộc gọi phone tưng bừng diễn ra. Ôi đại dương ơi , dù mi có xa xôi muôn trùng nhưng cũng không có quyền lực cách ngăn tình chồng nghĩa vợ, tình mẩu tử thiêng liêng . Nhưng hảng điện thoại thì có đủ quyền lực gởi cái bill đến với giá sáu trăm đô la !!! Ôi Chúa ơi, những lần sau tôi đều luôn miệng ngăn cản: “ Thôi stop đi anh ơi. Thôi stop đi con ơi …”. Tôi xin được phỏng vấn lại sau bốn tháng xa cách.
Ngày 17 tháng 02 năm 1995, tôi rời ViệtNam với một tâm hồn nặng trỉu, lớp lưu luyến nơi chôn nhau cắt rún, lớp lo lắng cho bệnh tình của cha già . Tôi không dám đến từ giã người vì tôi sợ tôi bị xúc động rồi ngất xỉu đi thì sẽ không đi Mỹ được. Tôi bị bịnh cao máu nặng, mỗi khi tôi bị buồn rầu hay xúc động thì tôi bị ngất xỉu rất lâu mới tỉnh dậy. Máy bay cất cánh rời khỏi phi trường Tân Sơn Nhứt lúc 12 giờ rưởi và sau 20 tiếng đồng hồ , gia đình tôi lại xum họp bên Mỹ.
Ngày ngày tôi đến trung tâm St. Ansem để học Anh văn. Sau sáu tháng tôi phải đi mổ mắt . Trước khi đi mổ, tôi quỳ gối trước bàn thờ và thành tâm khấn nguyện : “Xin Đức Mẹ cho con sau khi mổ mắt thì thấy được rõ ràng.Nếu con bị mù chắc con tự tử chết quá vì con không muốn làm khổ chồng và các con của con !”. Có lẻ vì quá thương chồng và các con nên tôi mới có ý nghỉ điên cuồng như thế. Đức Mẹ đã nhận lời cầu nguyện của tôi nên sau khi mổ, đôi mắt tôi rất sáng và trông thấy rỏ ràng . Tôi có thể đọc sách mà không cần mang kiếng lảo nữa. Con xin cám ơn Mẹ Maria, tôi xin cám ơn bác sĩ Minh, người đã mổ mắt cườm cho tôi. Tôi đặt chân lên đất Mỷ ở cái tuổi năm mươi tám , cái tuổi dở thầy dở thợ và không muốn đi ở đợ . Ở ViệtNam tôi làm cô giáo, qua Mỹ tôi “ tháo giầ”.
Làm cô giáo 35 năm, hôm nay đổi đời tôi trở lại làm học trò ! Thật là một kinh nghiệm sâu sắc và quí giá. Chồng tôi học buổi tối, Anh văn và Spanish. Tôi học buổi sáng. Ban ngày anh đi làm việc ở tận Long Beach. Chiều về ăn vội vài chén cơm rồi đi ngủ để đến 10 giờ tối thì vợ chồng tôi lại đến xưởng phân phát báo Los Angeles để xếp báo. Đến 5 giờ sáng thì cùng nhau đi bỏ báo. Điạ điểm bỏ báo của chúng tôi ở gần biển nên mùa hè thì dễ chịu, còn mùa đông thì lại vất vả, khổ sở. Gió biển lạnh thấu xương . Tay xách, vai mang bị đựng báo, chúng tôi lê bước bỏ báo tận từng nhà vì chúng tôi tuổi già, sức yếu, tay rung nên không thể ngồi trên xe mà quăng báo một cách điệu nghệ như đám trẻ. Xong việc, anh đưa tôi tới Golden West để tôi tham gia lớp học, còn anh lại đi làm thêm. Tôi học Anh văn rất khó khăn nên mấy tháng đầu nghe thầy giảng mà như vịt nghe sấm ! . Phần lớn tuổi, phần đầu óc chậm tiếp thu nên thay vì học lớp cắm hoa chỉ có hai năm , tôi phải mất bốn năm. Sau bốn năm miệt mài tôi cũng ra trường vào mùa hè 2001 với chứng chỉ Floral Design & Shop Management. Dù có chứng chỉ trong tay nhưng với số tuổi đời đã muộn nên không có tiệm hoa nào mướn tôi hết. Tôi đành ở nhà lo cơm nước cho chồng và các con. Đêm đêm cùng chồng đi bỏ báo cho đến lúc hưởng tiền già.
Tôi thuộc loại Giamaha ( già mà ham ). Ham học, ham làm chớ không ham đi shopping . Vì tiết kiệm ngân quỷ gia đình , tôi chỉ mặc đồ hiệu ‘ DOMIBO’ (đồ Mỹ bỏ ) và DOREMI (đồ rẻ Mỹ ). Ba đứa con tôi tiện tặn để dành tiền trong ba năm và mua được một căn nhà ba phòng ngủ, hai phòng tắm, giá $158,000 mà chỉ đặt tiền trước có $ 10,000. Trước khi mua nhà chúng tôi tạm trú với Thạch . Sau một năm chúng tôi muớn một căn hộ hai phòng đường Magnolia để ra riêng. Sau khi ở được hai ngày, đứa con trai lớn xuống garage thì thấy xe đã mất . Tôi bủn rủn cả chân tay. Chiếc xe chưa trả hết tiền mà đã mất .
Nổi khổ mất xe còn nóng hổi thì anh cả tôi bên ViệtNam kêu qua báo tin ba tôi vừa mới qua đời sáng ngày 05 tháng 04 năm 1995. Con người có thể chịu đựng được bao nhiêu đau khổ dập dồn trong một thời gian ngắn ngủi hả bạn ? Lòng tôi ray rứt, ăn năn. Phải chi tôi nán lại ViệtNam hai tháng thôi thì tôi đã có cơ hội mang chiếc khăn tang tiễn đưa ba tôi đến nơi yên nghĩ cuối cùng . Phải chi tôi đừng vội vàng thì tôi đã có thể quì bên giường bệnh và vuốt mắt đấng sanh thành trong lần tiễn biệt. Tôi khóc như mưa và khấn nguyện : “ Cha ơi, xin hãy tha cho con tội bất hiếu. Con không thể nào vẹn vẽ cả đôi đường …Xin cha hiểu cho con. Con thương cha nhiều lắm…”. Tôi không thể về VN được nên gởi tiền về cho anh tôi lo ma chay. Trong sáu tháng tôi mồ côi cả mẹ lẫn cha !!!
Tôi ở nhà lo việc nội trợ, nấu nướng để khi anh và các con về sẽ có bát canh nóng, chén cơm dẽo . Cả nhà sống trong hạnh phúc giản dị, chân thành. Các con ban ngày làm việc, tối học thêm ở Golden West. Chúng hiện đã hoàn thành “ Giấc Mơ Mỹ” với công việc ổn định, nhà cửa đàng hoàng. Vợ chồng tôi chỉ ao ước sớm có cháu nội ngoại để ẳm bồng cho vui tuổi già. Các con tôi đều hiếu thảo, hiền ngoan. Gia đình tôi rất hạnh phúc. Ngày cuối tuần xum họp ăn uống và cùng nhau đi lễ ở nhà thờ Westminster. Chúng tôi tập cho các con biết thương yêu, chia xẽ và đở nâng nhau trong những khi tối lửa tắt đèn.
Sau mười sáu năm cùng nhau chia xẽ tất cả thăng trầm, buồn vui, khổ đau và hạnh phúc, ngày 14tháng 01 năm 2009, anh bỏ tôi ra đi về với Chúa. Anh trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Fountain Vallley vì nhồi máu cơ tim. Trước khi hôn mê, anh đã thì thầm với tôi : “ Loan ơi, anh mệt lắm”. Nghe anh nói mà tim tôi đau nhói. Tôi cảm thấy như có muôn ngàn mủi tên đâm vào trái tim tôi. Tôi nắm tay anh, cố nén tiếng khóc. Đau khổ ơi, hãy chảy ngược vào tim đi, hãy nằm đó rả tan và thấm đậm . Rồi một ngày nào đó, chúng ta sẽ cùng nhau gậm nhắm từng phút, từng giây, từng nét rạch, từng đường vở để cho nước mắt nhỏ từng giọt xuống mộ bia lạnh lẻo, để người nằm đó nhắm mắt thở dài…Anh chăm chú nhìn tôi rất lâu mà không nói được cho đến khi hoàn toàn chìm vào hôn mê. Bác sỉ mời mẹ con tôi ra ngoài để họ dùng máy nhồi tim. Mẹ
con tôi ngồi chờ trên đống lửa . Sau cùng ông đi ra, buồn rầu và nghiêm trang, ông nói : “ xin lổi bà, chúng tôi đã làm hết sức. Ông nhà quá yếu …”.
Các con dìu người mẹ khổ đau ngồi xuống ghế. Tình yêu, hạnh phúc, xum họp, chia lìa…Như những bọt nước…như những chiếc lá vàng… mênh mông….bềnh bồng…vô tận…
Chúng tôi được phép xuống phòng ICU để nhìn mặt anh lần cuối cùng. Sau khi Cha làm phép xức dầu và đọc kinh cầu nguyện cho linh hồn Goan Baotixita sớm trở về với Chúa thì y tá đến rút ống oxy. Tôi nắm bàn tay mềm mại và còn chút hơi ấm của chồng mà nước mắt tuôn rơi. Tôi than thầm : “ Mình ơi, sao mình nở đi trước bỏ em lại bơ vơ một mình . Mình nhớ cầu xin Chúa sớm rước em đi theo mình nghen mình!!”
Chúng tôi quàn anh tại nhà thờ Dilday Brothers ở đường Beach. Chúng tôi xin cảm tạ tất cả quí Cha, quí thân nhân, bằng hữu đã an ủi, thăm viếng và tiễn đưa anh đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Chúng tôi cũng không quên cám ơn nước Mỹ đã cho những gia đình cựu quân nhân của quân lực Cộng Hoà được tị nạn trên miền đất tự do nầy.. Được tự do ngôn luận, được tự do báo chí, được tự do tín ngưởng, được tự do ứng cử và bầu cử, được tự do biểu tình v..v..
Chúng tôi nguyện chọn nơi đây là quê hương thứ hai và chúng tôi cũng sẽ gởi nắm xương tàn tại non nước nầy giống như người chồng người cha yêu quí của chúng tôi vậy.
Viết xong ngày 14 tháng 02 năm 2009
Nguyễn Kim Loan
Khi Gặp Phật A Di Đà Ngài Sẽ Hỏi Bạn Điều Gì ?
Khi Gặp Phật A Di Đà
Ngài Sẽ Hỏi Bạn Điều Gì ?
Lời người viết : Tôi dùng Phật A Di Đà cho dễ hiểu. Bạn không nhất thiết phải là Phật tử mới đọc bài nầy. Bạn hãy thay thế đức Phật A Di Đà bằng đấng dẫn dắt linh hồn trong đạo giáo của bạn.
Là một phật tử nên tôi cũng cầu nguyện cho tôi được lên cõi Di Đà để học tu tiếp. Nhưng biết người biết mình trăm trận trăm thắng. Tôi biết rằng kiếp nầy năng lực tu hành của tôi không đủ. Và tôi chỉ có thể mơ mà thôi. Vì thế mà một ngày kia tôi nằm mơ. Vậy nếu bạn đọc bài nầy và có gì bạn không thích xin bạn đừng giận tôi nha. Chỉ là một giấc mơ thôi mà. Giống như cuộc đời. Vô Thường . Xin cám ơn bạn.
Lệ Hoa Wilson
***
Lảo Gàn giựt mình thức dậy khi tiếng chuông vang vọng trong không gian. Lão đưa tay vuốt tóc, chỉnh sữa quần áo và lắng nghe. Một chú tiểu đứng trên cái bục cao chắn ngang trước cửa điện, tay cầm tờ giấy sửa soạn đọc. Không biết Lão có đi nhầm cửa không? Cổng vào của ông Phật nầy sao chỉ có một chú tiểu bé tèo teo! Lão thất vọng nhìn quanh. Mọi người đều chấp tay nghiêm chỉnh. Lão thở dài. Người đứng trước Lão biết cảm nghỉ của Lão nên quay xuống nhỏ nhẹ nói : ‘ Y là Phật sẽ thành đó! ’. Lão đã nghe câu nầy rồi. Lão chấp tay lại chờ đợi.
“Thưa đại chúng, năm nay đức Phật A Di Đà đưa ra năm câu hỏi sơ khởi để đại chúng suy nghiệm và tự trả lời một cách thành thật. Nếu có thắc mắc gì xin đại chúng tự do hỏi. Sau khi trả lời, xin đại chúng bước qua cửa. Trên ngưỡng cửa có thiết kế một hệ thống máy vi tính ngầm nhìn thấu suốt cả ba phần THÂN , KHẨU, Ý của đại chúng vì thế xin đại chúng cẩn thận. Câu trả lời phải phản ảnh đúng hành động thật đã làm (dù có người thấy hay không ), lời nói thật đã phát ra (dù có người nghe hay không), và ý nghỉ thật trong tâm (dù có người cảm được hay không) chớ chẳng phải những môi miếng, thị phi, đối đải, khoe khoang bên ngoài.
Phần nhu liệu (soft ware) được hai vị CEO (tổng giám đốc) của công ty hoàn vũ LTTTNKL (lưới trời tuy thưa nhưng không lọt) là hai ông T và A viết (Thiện và Ác). Độ chính xác được người dùng bầu là đúng từ vô thủy đến vô chung .Trước mặt đại chúng có bốn nấc thang. Xin đại chúng thong thả bước lên. Tùy theo sự đánh giá của hệ thống vi tính, đại chúng có
thể sẽ bị một hoặc hai hoặc cả ba bậc thang hất ngã. Ba bậc thang đầu mang dấu hiệu T,S,S( có nghĩa là tham,sân, si). Mỗi một bước ngã : chờ thêm một năm. Phải vượt qua tất cả ba bậc thang đầu thì mới được đặt chân lên bậc thứ tư và cửa điện sẽ mở để đại chúng vào.”
Im lặng. Hoàn toàn im lặng. Lão Gàn cảm thấy bất an. Hai cái ông T và A nào đó sao mà nhiều chuyện vậy. Nếu Lão đã tự đánh giá mình là người lương thiện thì họ phải tin Lão là người lương thiện. Nếu mọi người chung quanh tán thán Lão là đại thí chủ, là Lão tu hành đúng đắn nghiêm mật thì họ nên tin Lão là đại thí chủ, là Lão tu hành đúng đắn nghiêm mật. Lão đi chùa đã bao lâu rồi Lão không biết thế nào là phải là trái sao. Đại chúng cũng hay để ý và họ dư biết ai tốt ai xấu, ai hay ai dở, ai tu đúng ai tu sai, ai cúng nhiều ai cúng ít. Mỗi tháng Lão cúng chùa đều đều. Ai kêu gọi thiên tai, bảo lụt, mồ côi, neo đơn gì cũng có Lão quyên góp. Vô chùa ai nói Lão đen trắng mập ốm xấu đẹp giàu nghèo gì Lão cũng mĩm cười. Kinh sách tiếng nước nào Lão cũng mầy mò tìm đọc. Tự xét mình như vậy, Lão bỗng yên tâm. Tham sân si gì Lão cũng vượt qua hết rồi. Muốn vi tính thì vi tính. (từ đây xin đổi đại chúng thành bạn cho dễ hơn nha)
Chú tiểu chậm rải đọc :
1./ Ngài sẽ không hỏi: Bạn đã lái xe loại nào, hiệu gì, đời mấy. Nhưng Ngài sẽ hỏi: Đã có bao nhiêu người không có phương tiện di chuyển và bạn đã cho họ có giang ?
* Lão Gàn: Úi da, ngạc nhiên ơi là ngạc nhiên. Tưởng là Ngài sẽ hỏi mình có thuộc kinh A Di Đà không, có hiểu nghĩa bóng lẫn nghĩa đen của kinh Pháp Hoa không, có đi làm từ thiện không, có ăn chay không, vậy mà câu đầu tiên thật là...trúng tủ! Cho quá giang thì Lão đã làm hằng trăm hằng ngàn lần rồi. Tuy nhiên đôi khi người quá giang ăn uống, xả rác trong xe, xuống xe đóng cửa cái rầm, đổ một vài giọt coca...làm Lão cũng phiền não. Chắc không quan hệ gì. Câu số 1, Lão tin chắc. Con đường mở rộng...Vậy mà người ta nói cõi A Di Đà khó lên.
2./ Ngài sẽ không hỏi: Nhà bạn rộng bao nhiêu feet, có bao nhiêu phòng, trên núi cao hay gần biển cả, khu bình dân, khu trung lưu hay khu sang trọng, hàng xóm là người lao động chân tay hay là ông nọ bà kia chức vị cao sang, trị giá một hai trăm ngàn tầm thường hay là vài triệu đô la lộng lẫy. Nhưng Ngài sẽ hỏi: Đã có bao nhiêu người đưọc bạn cho họ trú ngụ khi họ cần chỗ tựa nuơng?
* Lão Gàn: úi da, lần nầy phải úi da thật lớn. Người xưa thường nói ‘cái răng cái tóc là gốc con người, còn thời đại nầy‘ cái xe cái nhà là gốc con người’. Xe không tốt hư hoài thì làm sao đi làm, e bị đuổi sở cũng nên. Nhà không rộng rãi, không trên núi cao, không gần biển lớn, không khí ô nhiễm quá thì làm sao thở được. Ở gần người nghèo đi vô ra thấy nhà họ cỏ khô, rào ngã
làm mình gần mực cũng buồn lây sanh bịnh. Mà con người không xe tốt, không nhà sang, không gần đèn sáng thì có phải là con người không có gốc tốt không ? Mà gốc xấu thì làm sao có job tốt, làm sao thể hiện được sự cố gắng vượt lên, làm sao thấy được cái phước của mình, của dòng họ mình . Xe củ rít sao dám cho người có giang? Túi rổng tuếch sao dám ký tên cúng chùa với ba bốn số không đằng sau? Ngài không hỏi cái gốc lại hỏi cái ngọn (có cho ai trú ngụ không?). Chắc là Ngài chưa bao giờ đi vay nợ ngân hàng và thức khuya dậy sớm đi làm để trả nợ nhà nên Ngài rộng rãi mở cửa. Cõi ta bà nầy mà mở cửa rước người vô thì không mất đồ đạc cũng mất tiền và tệ nhất là dám mất luôn ông chồng hay bà vợ đi chớ.
Lão Gàn đưa tay lên. Chú tiểu nhìn lão. Cái nầy thì phải nhìn nhận là ở trển hay hơn dưới mình. Không cần ồn ào, la hét. Vấn đáp chỉ qua ánh mắt giữa hai người. “ Khi lái cái xe 2015 Lexus qua mặt cái xe 90 Toyota Camry chàng ràng trước mặt Lão từ nảy giờ, Lão có ném cho họ một ánh mắt khinh khi không? Lão có nhớ là xe của Lão sáu máy mới tinh còn xe họ bốn máy cà tàng mà họ vẫn rán lê lết đi làm để nuôi gia đình không? Khi Lão nói cho người chung quanh biết cái điạ chỉ nhà lảo, toàn thân Lão có nháng lên một ánh hào quang tự đắc không? Khi đi ngang qua một khu dân cư nghèo nàn, dơ bẩn Lão có nổi lên lòng trắc ẩn cho những đứa nhỏ đang chơi đùa trong cái hẻm hôi tanh, rác rưởi không? Hay là Lão dùng cái thuyết nhân quả để khoe khoang cái phước Lão đang hưởng và cười chê cái khổ họ đang mang ? Còn nhiều… còn rất nhiều điều mắt thường không thấy nhưng máy vi tính cảm được. Đó là trả lời sơ để Lão tự suy gẩm. Còn tựa nương vật chất là nhà, tưạ nương tinh thần có thể là Lắng Nghe, Ái Ngữ, Thương Yêu, Chia Xẻ v.v... Lảo có Lắng Nghe những đau khổ của kẻ khác không ? có Ái Ngữ với những lỗi lầm của kẻ khác không ? có Thương Yêu được những người lở bước không ? có Chia Xẻ với những bất hạnh của kẻ khác không ?”. À há, hình như có nhiều lần Lão cũng cần chỗ tựa nương như vậy nhưng kiếm hoài không thấy. Tuy nhiên sau cơn bảo tố Lão cũng quên đi. Rồi đâu lại vào đấy. Thay vì Lắng Nghe Lão Ba Hoa. Thay vì Ái Ngữ Lão Chỉ Trích. Thay vì Thương Yêu Lão Ganh Tị. Thay vì Chia Xẻ Lão Dòm Ngó.
3./ Ngài sẽ không hỏi: só tiền cao nhất mà bạn đã làm ra là bao nhiêu ? Chức vụ của bạn là gì ? Nhưng Ngài sẽ hỏi: Đã có khi nào bạn bán rẻ lương tâm để làm ra số tiền đó không ? Bạn đã có làm hết sức mình trong chánh tín và đạo đức để hoàn thành chức vụ đó không ?
* Lão Gàn: Bán rẻ lương tâm ? Mua bán thì biết thế nào là mắc hay rẻ. Có người bán lương tâm chỉ bởi một nụ cười. Có người bán lưong tâm cả trăm triệu. Có người bán lương tâm vì chút hư danh. Có người bán luơng tâm chỉ vì mộng ảo. Mà nghĩ lại, lương tâm hay đạo đức tùy theo sự suy nghĩ của từng người. Có người gọi đó là khôn ngoan, Lão gọi đó là lường gạt. Có người gọi đó là phấn đấu Lão gọi đó là tội lỗi. Có người gọi đó là sống còn, Lão gọi đó là phản bội. Có
lần Lão gọi đó là lương tâm người ta phán là ‘ai ai cũng vậy, đâu đâu cũng vậy’. Có lần Lão cản ngăn làm như vậy là không công bằng, thiếu chính xác, trật mục đích, người ta nói ‘đường nào cũng về La Mã’. Có chuyện người ta hoan nghinh, Lão mĩm cười khi dễ. Có người được người ta khen tặng, bợ đở, Lão lặng lẻ quay lưng. Có người ai cũng chê đè ghét bỏ, Lão lại ân cần thăm hỏi. Khó quá, thật là khó quá. Lão định đưa tay lên nữa nhưng bỗng thấy mắc cở lại thôi. Có ai giúp Lão không "Không biết ai đã tặng cho Lão cái tên Gàn "
4./ Ngài sẽ không hỏi: Da bạn màu gì ? (chắc lên đó da được tẩy rửa sạch sẽ nên mọi người đều giống màu nhau!).Nhưng Ngài sẽ hỏi: Bạn có những đức tính tốt đẹp gì dưới màu da đó ?
* Lão Gàn: Không phải Lão thường hay nghe nói là da trắng quá thì phóng túng, tự do không gần gũi gia đình. Da đen quá thì biếng lười, tham luyến cần sa, ma túy. Da sậm sậm thì ngu dốt, không cố gắng vươn lên sự nghiệp, tương lai. Chỉ có da vàng mới là khôn ngoan, cần mẫn, hiếu hạnh, ham học, thông minh, cầu tiến v.v..Vậy sao Ngài không hỏi màu da cho mình chút hãnh diện . Chẳng phải mọi đức tính tốt đẹp đều tập trung cả về da vàng sao ? . Khi làm từ thiện, Lão cho người da vàng. Khi vinh danh ai,Lão nhắc đến người da vàng. Khi làm bạn ai, Lão lân la với người da vàng. Khi đi bầu cử, Lão chấm người da vàng. Khi nói về màu da khác Lão khinh bỉ dùng từ “ mấy thằng nầy, mấy con nọ, mấy tụi nó” để chỉ họ. Khi nói về da vàng, Lão cân nhắc, trang trọng, chọn lựa cẩn thận từng đại danh từ. Màu da nầy đã thăng hoa thì Lão phải ủng hộ cho nó càng vượt trội lên. Làng nhàng với màu da khác, nó cứ lục đục đằng sau , biết chừng nào?... Người khôn lựa bạn mà chơi là vậy. Lão vẫn nhớ kỷ những bài học thời tiểu học.
Ở trong sân bên trái, một chú tiểu khác khệ nệ bưng ba hủ màu đen, trắng , vàng và đổ vào ba thùng nước lớn. Lại dẫn anh chàng da trắng đẩy vào thùng màu vàng, anh chàng da đen vào thùng màu trắng và sau rốt anh chàng da vàng vào thùng màu đen. Khi đi ngang qua chỗ lão, chú mĩm cười nói nhỏ: “Để cho họ biết tư vị làm người dưới màu da khác! ”. À còn màu da đậm đậm thì vô thùng nào há ? Thấy không , trên đó cũng đâu có hoàn toàn, cũng thiếu sót như dưới mình vậy. Lão thấy an ủi đôi chút.
5./ Ngài sẽ không hỏi : Bạn đã cúng dường bao nhiêu tiền? đã đi được bao nhiêu chùa? đã hành hương bao nhiêu nước? đã quen biết được bao nhiêu tăng ni đạo cao đức trọng? đã nhận lãnh bao nhiêu lời tán thán công đức của họ vì sự cúng dường rộng rãi của bạn? Nhưng Ngài sẽ hỏi: Tâm bạn có “ không mong cầu” khi cúng hiến không ?
*Lão Gàn: Virus! Virus! Virus! Lão Gàn la lớn ba tiếng. Rõ ràng là cái máy vi tính đó đã bị virus chọc thủng màn lưới nên mới cho ra một câu hỏi ‘trật bàn chìa’ như vậy. Cái máy vi tính
của Lão là ‘top of the line’ (có nghiã là hiện đại nhứt, tối tân nhứt, mắc tiền nhứt) đã dự đoán và đã thứ tự, rõ ràng in ra số tiền Lão cúng (tiền mặt hay chi phiếu), chùa nào , thánh địa nào Lão viếng (tỉnh, tiểu bang, quốc gia, hệ phái), Thầy Cô danh tiếng nào Lão đã học hỏi, thân cận. Cái máy của Lão còn ‘nano’ (hiểu gọn là đại tiến bộ, đại tuyệt vời, đại khoa học) một bước nữa là sau tên của quí tăng ni nó còn in ra cả trường học, bằng cấp, số năm tu, số chùa đang có, số phật tử đang theo (lại còn chia ra bao nhiêu phật tử nghèo, khá , giàu)… ôi thôi thượng vàng hạ cám, không thiếu một chi tiết nào, không thiếu một thứ gì. Thật là complete! Entirely complete! perfectly complete! Lão hãnh diện. Vậy mà cái virus kia làm hỏng hết.
Sau khi la lên ba tiếng virus, Lão ngẩng đầu lên tin chắc mọi người đồng ý với lão. Lão sẽ cho họ ký cái petition và xin Ngài hoặc đổi cái ban thơ ký khù khờ không có kinh nghiệm trần gian hoặc thay cái máy vi tính bị virus ăn mòn kia đã soạn và chọn cái câu hỏi ngu ngơ đó. Lão nhìn quanh. Sao ai cũng im lặng hết vậy ? Họ có nghe câu hỏi số 5 không ?
Vấn đề. Có vấn đề. Không những người trên cỏi cao kia không biết đặt câu hỏi mà người thế gian đứng lạng quạng trưóc cửa cũng không biết suy tư. Duy nhứt mình lảo. Dám làm, dám la, dám suy nghĩ, dám có ý kiến. Ở đời bánh ít đi bánh qui lại thì mới thấy hứng thú và vui vẻ tiếp tục thẩy bánh ít đi chớ. Không cầu cho thằng con ra trường bác sĩ rồi cưới một cô vợ cùng màu da,cùng nghề nghiệp. Không cầu cho con gái lấy chồng giàu mà không dám xài tiền,làm bao nhiêu đem về nộp hết cho vợ. Không cầu chuyện làm ăn suông sẻ mua một bán mười. Không cầu gia đình hạnh phúc giàu sang hơn người thì làm gì có nhiều bánh ít mà hiến dâng. Tên mà không được viết lên bảng treo trên tường chùa, danh tính nghề nghiệp không được đọc lên trong bữa tiệc, người không được biết đến như một đại thí chủ, xe không hiện đại, nhà không trên núi gần biển, con không vào đại học ‘top ten’ , điạ chỉ không làm người lát mắt thì e rằng bánh qui hơi nhỏ chăng. Bánh qui đã nhỏ thì bánh ít làm sao lớn được. Người ta đưa ra một chút xíu, làm sơ sài mà còn cầu cạnh lung tung, còn Lão ký check thì đầy số zero, tụng kinh gần rả họng mỗi ngày mà không cho cầu sao ? Hình phạt phải tương ứng với tội lỗi thì ban thưởng cũng phải xứng đáng với cúng dường chớ. Dù không cầu nhà cao xe lớn thì cầu phước đức, cầu may mắn, cầu được danh thơm, cầu được tăng ni tán thán nễ vì cũng trật sao ? Lão lại thậm thụt muốn đưa tay lên .Nhìn quanh ai cũng trầm ngâm nghĩ ngợi Lão lại kềm chế.
Chú tiểu tuyên bố chấm dứt câu hỏi. Năm sau sẽ hỏi tiếp câu mới. Rồi chú lặng lẽ đứng tránh ra một bên. Lão Gàn ngần ngừ. Cái hệ thống vi tính hư hỏng kia có đọc đuọc tâm tình, ý nghỉ Lão chính xác như lời chú tiểu nói không? Có vu vi chút nào không ? Có xét cái hồ sơ đi chùa, tụng kinh, cúng dường của Lão mà cho Lão chút ân tình không? Đi lên, bước qua ngưởng cửa thử thời vận hay là tự ý thức rút lui trở về, tu học thêm chờ năm sau thử lại ?
Lão đứng sau nhìn những người đứng trước lần lượt đi lên. Lão quen biết một số lớn. Có người qua khỏi ba bậc thang đầu đang thong dong bước lên bậc thứ tư . Lão nhìn mà ngơ ngẩn. “OMG! !! Sao họ lại có thể được !!” Rồi nhìn mấy người bị hất ngã Lão lại “ OMG! !! Sao họ lại có thể bị ""!! Hay là hai cái ông programmers nầy khi viết program thì mạnh ai nấy viết, không hợp tác chặt chẻ nên khi hòa chung lại thực hành thì nó lộn tùng phèo ngược ngạo hết với tất cả những hiểu biết của cỏi ta bà .
Ai vô đã vô. Ai về đã về. Ngày nầy năm sau sẽ có một buổi vấn đáp khác. Chú tiểu ra đóng cửa. Chú nhìn xuống. Tít tắp mù xa, Lão Gàn đang bay lượn, tay quơ quào, miệng lắp bắp. Hình như Lão đang khẩn cầu chú tiểu rán chờ một chút . Lão đang bay tới. Lão muốn có một cơ hội thứ hai. Lão đã tin vào sự mầu nhiệm của cái máy vi tính. Bây giờ Lão muốn nói thật, nghỉ thật.
Chú tiểu nhỏ nhẹ nói: “Thôi, Lão rán chờ năm sau nghe. Chỉ một năm thôi mà!”. Dù sao thì chú vẫn là một chú tiểu, Chú quên rằng một ngày trên đó bằng một trăm năm dưới nầy. Và vì chú là người mới nên chú không biết rằng ở cổng sau còn có một vị tăng già đang ngồi chờ. Vị tăng đưa tay ra khuấy vào khoảng không và với một giọng đầy thương cảm, Ngài nói: “Con bỏ cái gánh nặng đó đi. Ta già rồi chỉ có thể kéo lên được một mình con…”
Hỡi ơi, cái gánh TSS nầy Lão đã mang bao đời bao kiếp rồi. Muốn bỏ là bỏ sao. Lão cũng đã cố gắng lắm chớ. Nào tu học, nào cúng dường, nào kinh kệ. Nhưng lý thuyết với thực hành xa nhau như mặt trời và trái đất. Lão nhìn cái bàn tay đang phe phẩy trên đầu lảo. Lão thở dài. Năm tới!!! Thầy ơi con sẽ cố gắng nhiều hơn. Năm tới! !! Lão buồn quá thả mặc thân hình cho gió bay đi.
Lão đụng tôi cái rầm làm tôi giựt mình . Hình như Lão nhập vào tôi. Tôi mơ hồ nghe Lão nói:
“ Ta đây con ơi. Chúng ta đã rớt! ” Và tôi mơ hồ đáp lại: “ Con biết rồi”. Lão vật vã, khóc than, oán trách. Lão làm um sùm quá khiến tôi tỉnh ngủ hẳn và bước ra vườn. Lão sụt sịt theo sau tôi.
Ánh mặt trời rực rở. Tiếng chim hót vui tai. Chậu cúc nở vàng tươi. Tôi nhìn tượng Phật giữa vườn. Tôi mĩm cười. Tôi còn hy vọng. Tôi quay qua hỏi Lão Gàn đang đứng chù ụ sau lưng: “Lão Gàn ơi, lão có thấy đức Phật quay lưng lại với nổi đau khổ của nhân loại bao giờ chưa ? Thiên thủ thiên nhãn vẫn còn đó. Chúng ta vẫn còn hy vọng! ”.
Lệ Hoa Wilson
Wednesday, February 4, 2015
TẠ ƠN ĐỜI
TẠ ƠN ĐỜI
By Ty Lương
Hai tuần lễ, chính xác là 14 ngày nằm trong Orange Coast Memorial
Hospital tôi nghiệm ra rằng tôi đã nhận quá nhiều ơn từ cuộc đời này. Ơn từ những người thân của tôi - từ hai cô em gái của tôi, cô Yến, cô Loan và từ chú em rể của tôi, chú Ân - chồng cô Loan. Nằm trên giường bệnh trong bệnh viện tôi mới nhận ra tôi có nhiều bạn bè quá: Bạn thâm giao từ thời đi học;
rồi bạn thời trưởng thành, khi bước vào đời - đó là những người bạn cùng làm ở Pacific Inc. (PAE) từ năm 1969 đến tháng 2 năm 1975.. Và những người bạn mới trong Lớp Vẽ Cao niên tại Báo Người Việt. Chúng ta quen biết nhau vì cùng thích vẽ, cùng thích vui cười và cùng thích
chụp hình. Mọi người trong Lớp Vẽ, ai cũng hồn nhiên, dễ mến cả.
Chúng ta gắn kết với nhau như một gia đình vậy.
Xe
Emergency đưa tôi vào Orange Coast Memorial Hospital chiều ngày Monday 12/8/14. Qua ngày 12/9/14, tôi nằm trên giường bệnh tỉnh táo đọc kết quả MRI:
Impression: 2 rings enhancing right parietal lesions
measuring 1.3x0.8cm.
Và kết qua CT head noted to have a 3.5cm
ring enhancing lesion in the right parietal region adjacent to a smaller
lesion (1,3 cm)..
Ngày
12/10/14 tôi được làm Biopsi.
Khi biết tin tôi vô Emergency rồi phải nằm lại trong Bệnh Viện, bạn bè đã goi phone thăm hỏi và vào cả BV thăm tôi.
Tôi nhận được email thăm hỏi của chị Minh Hiếu, tôi gọi phone để cảm ơn chị MH và qua phone của chị Hiếu tôi đã nghe tiếng các anh chị, các bạn trong Lớp Vẽ nhao nhao gọi tên tôi, chúc tôi mau binh phục để trở lại với Lớp.
Các anh chị ơi, các bạn ơi, mọi người làm tôi xúc động quá! Và rồi ngay buổi chiều hôm đó, Thursday 12/11/14 gần như cả Lớp Vẽ đã vào BV thăm tôi. Tôi đã ràn rụa nước mắt nhưng vẫn cười rất hạnh phúc chào đón mọi người. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi cô đơn hay lẽ loi vì tôi luôn nhận được những tình cảm ấm áp từ mọi người dành cho
tôi. Tôi chia sẻ với chị Kỳ Dung và chị Hạnh rằng tôi đã chuẩn bị rồi một tấm hình tôi cười rất tươi và tôi còn làm mấy câu thơ nữa, tất cả đã được lồng kiếng để mọi người thấy khi đến viếng tôi ở Funeral Home. Thơ tôi viết rằng:
” Tôi ra đi, nụ cười xin gửi lại
Tạ Ơn Đời, Thân Quyến và Bạn Bè
Tiễn tôi đi, xin đừng rơi nước mắt
Vẫy tay chào lần cuối ..., để tôi đi.” Chị Hạnh nghe xong đã quở tôi – chỉ nói bậy!
Khi chia
tay, những cái xiết tay truyền hơi ấm của mọi người.Tôi cảm nhận và rất trân trọng những yêu thương, chia sẻ các bạn dành cho tôi. Ngày hôm sau, chị Xuân Ninh đã cất công một mình vào Bệnh viện thăm tôi. Chị ngồi laị với tôi rất lâu, an ủi, động viên tôi thân thiết như một người chị ân cần với đứa em gái nhỏ.
Em cảm on chị X Ninh lắm. Tất cả các bạn bè của tôi ơi! Tôi cảm ơn các bạn nhiều lắm.
Tôi được làm Biopsi từ ngày 12/10/14.
After numerous tests, I have been
diagnosed with glioblastoma which is a very serious form of brain cancer. These cancers typically result in death but
can be treated for a short period of time to give the patient relief from
symptoms. My prognosis is extremely poor.
My tumor is a grade 4 on a scale from 1 – 4. Time is very critical in this situation, and
I desperately wish to see my only daughter before I die. The coordinator, Psychosocial Services helped
me to write to the US Embassy to request that my daughter be allowed to enter
the US on a Humanitarian Visa.
Những ngày nằm chờ quyết định mổ của Bác sĩ, tôi đã phải chịu đựng những lần thay đổi IV.
Cứ 2 hoặc 3 ngày lại phải thay IV mới vì để lâu dễ bị nhiễm trùng. Cách nay 7 năm, tôi đã bị mổ lấy hết các hạch ở nách bên trái nên bây giờ cánh tay trái của tôi không thể đặt IV hoặc lấy máu được nên tất cả phải dồn vào cánh tay phải mà vein tôi lại nhỏ nên mỗi lần thay IV là tôi cứ rú lên vì đau đớn quá. Khi đau đớn quá như vậy tôi cứ nhắm nghiền mắt lại rồi niệm A Di Đà Phật và tôi thành tâm nguyện xin cho tất cả mọi người đừng ai phải chịu bệnh tật hay thân xác phải chịu đau đớn như tôi. Nguyện xin cho mọi người luôn được mạnh khỏe,
sống an lành và hạnh phúc. Mãi đến ngày 12/18/14 Bác sĩ mổ (Neurosurgeon) mới quyết định mổ cho tôi. Bác sĩ nói rõ ràng với tôi rằng tôi bị Ung thư Não, cần phải mổ . Tôi hiểu rằng đó là nghiệp tôi phải chịu nên tôi đón nhận với tâm thật bình thản.
Tôi muốn gặp lại con gái thì tôi cần phải sống.
Tôi phải phấn chấn lên, mạnh mẽ lên và phải vững tin là tôi sẽ sống sau ca mổ. Ca mồ bắt đầu lúc 4:30 pm , kéo dài 2
hours. Bác sĩ gây mê làm việc với tôi lúc 3:30pm. Rồi Bác sĩ mổ xuất hiện, tôi đưa cả hai tay nắm lấy bàn tay của Bác sĩ. Tôi đã cười rất tươi với Bác sĩ. Ông đặt bàn tay kia của ông lên tay tôi vỗ vỗ nhẹ và cười với tôi. Tôi thấy nụ cười của ông rất tươi và đẹp quá, rồi tôi thiếp đi…Ca mổ thành công và tôi tỉnh lại sáng hôm sau 12/19/14. Tôi đã được các Bác sĩ,
các Y tá chăm sóc tận tình. Thời gian này tôi thật sự cảm kích và biết ơn biết bao những Patient Care Assistants (PCAs). Họ phục vụ bệnh nhân bất kể giờ giấc, bất cứ lúc nào bệnh nhân cần là họ có mặt ngay. Họ phục vụ bệnh nhân rất nhẹ nhàng, ân cần; vẻ mặt họ luôn vui tươi, thân thiện. Họ làm việc 12 giờ 1 ngày; làm liên tục 3 ngày rồi đổi ca.
Vì tôi nằm BV tới 14 ngày nên sau ca nghỉ của họ tôi lại gặp lại họ,
thế là giữa chúng tôi đã có sự thân thiết.
Tôi nói với họ những cảm nghĩ của tôi và bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với họ và tôi vẫn còn nhớ tên của họ, những cô Mễ đáng yêu quá- cô Olga, cô Blanca, Cô
Irma. Họ đã tắm gội cho tôi, họ dìu tôi đi lại cho tôi mau bình phục.
Bác sĩ Phụ tá của Bác sĩ mổ thăm tôi mỗi buổi sáng và xem xét vết mổ của tôi. Các Bác sĩ về Xạ trị (Radiation Oncologist) và Bác sĩ về Hoá trị ((Chemotherapy Oncologist) cho
tôi biết tôi sẽ phải làm Radiation và Chemotherapy mỗi ngày trong 6 tuần lễ rưỡi sau khi vết mổ lành. Tôi được xuất viện về nhà ngày 12/22/14.
Tôi thật may mắn là mấy chị em tôi cùng ở trong Rose Gardens Apartments. Vợ chồng cô Loan, chú Ân ở xế cửa nhà tôi. Còn có Yến ở cách tôi mấy căn thôi. Từ khi về nhà, ngày ngày cô Loan chăm lo cho
tôi 2 bữa ăn và buổi tối thì cô Yến phải qua ngủ với tôi để canh chừng cho tôi vì tôi còn yếu lắm.
Chị Bích Lan là bạn trong Lớp Vẽ cũng là hàng xóm với tôi. Khi tôi về nhà, hai anh chị đã qua ân cần thăm hỏi ngay. Chị Bích Lan còn quan tâm đến bữa ăn của tôi, chị còn nấu canh đem qua cho tôi như người thân trong gia định vậy. Tôi cảm kích biết bao tấm chân tình của anh Đại, chị Bich Lan…..Rồi các chị Helene, chị Ngọc Dương, chị Lệ Hoa, chị Thu Vân, chị Natalie, chị Phương Lê, anh Tim Lê đã đến nhà thăm tôi. Rồi các bạn học, các bạn ở Pacific. Ngày nào cũng có các bạn đến thăm tôi. Các bạn như anh Phúc, chị Khanh giúp tôi tìm hiểu thông tin về thuốc Fucoidan. Chú Ân đã đi mua thuốc cho tôi theo địa chỉ mà chị Khanh cho và tôi đã uống thuốc ngay để được yên tâm trước khi làm Radiation
và Chemotherapy. Và thật tuyệt vời quá, ngày 12/30/14 con gái tôi từ VN đã đến được với tôi. Mẹ con tôi đã ôm nhau mừng vui, hạnh phúc quá sau 8 năm dài xa cách. Tôi phải tạ ơn Trời Phật.
Tạ ơn tất cả những ân nhân quanh tôi. Tạ ơn cuộc đời này quá.
Con gái
tôi đã quấn quít bên tôi, chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ cho mẹ. Cháu còn mang cả Yến và Hột Sen từ VN qua tẩm bổ cho tôi. Tôi đã hồi phục rất nhanh, bằng như tôi đã uống hết được mấy hộp FUCOIDAN vậy đó. Thật tội nghiệp thằng cháu ngoại nhỏ (11 tuổi) của tôi, tối nào thằng bé cũng gọi phone (Viber) cho mẹ và hỏi thăm sức khỏe của bà ngoại
Nghe hai mẹ con nó nói chuyện ríu rít mà tôi thương thằng bé quá. Vì Bà ngoại mà có thể TẾT Ất Mùi nầy hai anh em nó phải ăn Tết xa mẹ!!!!! Và tôi muốn con gái tôi trở về VN trước Tết âm lịch.
Ngày 1/14/15 tôi bắt đầu làm Radiation và thay vì làm Chemotherapy tôi được cho uống Chemo drug - Temozolomide Capsules .. Các Bác sĩ cho biết làm Radiation không đau đớn hay có bất cứ triệu chứng gì bất thường cả. Còn uống Chemo drug thì mấy tuần lễ đầu cũng OK. Phải 3 tới 4 tuần sau, khi đã ngấm thuốc thì có người có thể gặp những phản ứng phụ như nôn mửa, nóng sốt cao, nhức đầu, chóng mặt, tiêu chảy hay táo bón. Tôi đã được các Bác sĩ cho
chuẩn bị sẵn thuốc để ứng phó và còn căn dặn nếu bị phản ứng nặng quá thì gọi ngay Emergency. Sau khi làm Radiation và uống Chemo drug xong tôi thấy vẫn bình thường nên tin chắc mấy tuần lễ đầu tôi cũng OK nên tôi liền giục con gái tôi book vé để bay về VN ngay cho đúng thời hạn 2 tuần mà cháu đã xin khi đi interview. Cháu phải giữ đúng thời hạn thì nếu như một vài tuần nữa tôi cần có cháu thì cháu có thể bay qua ngay với tôi và trong vòng 1 năm, cháu có thể trở qua thăm tôi nhiều lần và còn có thể dắt theo 2 thằng con của nó cùng đi nữa. Thế là ngay tối hôm đó, cháu đã có vé bay về VN lúc 11:30 pm. Tinh thần và thể chất tôi thật thoải mái, bình an quá nên sáng Thursday 1/15/15 tôi đã dám cùng vợ chồng chú Ân đi xe bus lên Bower Museum để cùng vui gặp lại các anh, các chị và các bạn bè trong Lớp Vẽ. Tôi đã rất sung sướng được gặp lại mọi người.
Mọi việc xảy đến với tôi thật bất ngờ và tôi đã vượt qua được cũng thật kỳ diệu quá.
Bây giờ tôi đi lại được nhưng vẫn chưa dám đi ra đường một mình. Cả ngày cứ quanh quẩn trong nhà. Muốn dọn dẹp cái bàn cho gọn gàng mà cứ sờ soạng mãi cũng không gọn. Nấu nồi cơm không nổi. Nhưng cứ ngồi mà chống cầm thở dài thì chán lắm!
Tôi không chịu vậy đâu! Tôi cứ đi lại đứng trước gương để ngắm nụ cười của mình. Còn sống là tôi vẫn lạc quan, yêu đời lắm và luôn tươi cười vì cười là liều thuốc bổ vô giá tạo hóa đã ban cho ta. Hãy cười để nâng tinh thần mình lên trước những nghiệt ngã của cuộc đời và để cảm nhận được Hạnh Phúc CÓ THẬT trong cuộc đời này. Không có
con, cháu sống bên cạnh, ngày ngày cô Loan vẫn lại chăm chút 2 bữa ăn cho tôi;
chú Ân lo apply xe rồi đưa tôi đi làm radiation và buổi tối thì cô Yến lại qua ngủ với tôi,để đề
phòng tôi bị phản ứng của thuốc chemo,
rồi hai chị em tha hồ trò chuyện, tâm sự với nhau. Tôi thật sự đã được quá nhiều phước báo - có được những người em tốt,
thương yêu, chăm sóc cho tôi nên con gái tôi cũng được yên tâm khi phải sống xa người mẹ đang mang bạo bệnh. Thấm thoát 3 tuần lễ đã qua , tôi vẫn đi làm radiation mỗi ngày và uống chemo drug đều đặn và gặp Bác sĩ theo dõi mỗi tuần....Tôi cũng chưa gặp phản ứng phụ nào ngoài những cơn nhức đầu nhẹ vào buổi chiều tối, nhưng Bác sĩ bảo không sao. Cầu mong tôi qua được đợt Radiation và uống Chemo drug này và tôi hy vọng còn sống được vài tháng nữa đến Hè, để tôi còn được gặp lại con gái và 2 thằng cháu ngoại rất đáng yêu của tôi vào dịp hai cháu ngoại tôi nghỉ Hè nữa chứ!
HẠNH PHÚC Ở TẠI TÂM TA.
Tôi đã có
một đời sống rất đẹp.
Tôi đã có những khoảng thời gian rất hạnh phúc tuyệt vời.
Những điều cần nói với ai; những việc cần làm cho ai. Tôi
đã thực hiện được hết theo đúng Ý của tôi rồi. Bây giờ tôi rất thanh thản, BUÔNG XẢ được rồi.
Xin Tạ Ơn Cuộc Đời. Xin Tạ Ơn Thân Quyến. Xin Tạ Ơn tất cả Bạn Bè nhé!
January 29, 2015
TY LƯƠNG
.
Subscribe to:
Comments (Atom)