Saturday, November 29, 2014

Giận Chồng

Giận Chồng


Tác giả: Lệ Hoa Wilson Bài số 3475-12-28945vb8020512

Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011. Bà là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, sinh năm 1940 tại Cần Thơ. Hai bài viết đầu tiên của bà là tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Ky.ø Cưới nhau: 1972. Tới Mỹ năm 1975. Từ 1985, hai vợ chồng mở v/p Di Trú và Thuế Vụ tại Long Beach. Sau đây là bài viết mới nhất của bà.
***
Ông xã tôi (người Mỹ chánh cống à nghe) bị thương khi phục vụ trong hải quân Hoa Kỳ tại Việt Nam. Trọn cái lỗ tai trong phía trái, túc là phần để nghe và ngăn cản nước chảy thẳng vào cổ họng đã bị remove và anh hoàn toàn điếc và sẽ chìm lĩm khi xuống nước . Có nghĩa là anh chỉ còn được 50% thính giác. Rồi tuổi già lại tới, anh bị mất thêm 20% cái nghe của lổ tai mặt, vậy là bây giờ bạn nói lớn 10 độ anh chỉ nghe được chừng 3 độ mà thôi. Tôi thường thúc dục anh đi làm máy trợ thính nhưng anh chàng nầy chắc thuộc loại YAMAHA, sợ khi đeo máy cái già hiện rỏ nên cứ lần lựa mãi. Tôi thì bị bịnh tim. Tim của ông Tỷ Can có chín lỗ, còn tim của tôi có bốn cái lò xo ( stents ), nếu không take good care thì có thể say good bye tất cứ lúc nào .Vì vậy tôi cần anh nghe tôi thật rỏ để khi nào tôi bị heart attack thì tôi chỉ nhỏ nhẹ thều thào“ honey, call 911” là đủ rồi không cần phải nói lớn tiếng. Một hôm , sau khi mọi thắc mắc trong ngày đã được giải quyết xong, chúng tôi bèn relax. Tôi nằm trên cái couch đọc sách, còn anh thì ngồi trên cái reclyner coi tin tức. Tới một đoạn khá lý thú tôi muốn chia xẽ với anh nên ngóc đầu lên gọi “honey”. Giọng điệu sao mà nhẹ nhàng thế. Ai nói già rồi không còn mật nữa ? Anh không nghe. Tôi tăng cường độ âm thanh lên 20% , không nghe. 40%, không nghe. 60 %, không nghe. 80%, không nghe. Mấy ông chánh trị toàn nói dóc không hà, có gì hay mà chăm chú dữ vậy chớ. Nếu đây không phải là một cuộc gọi để chia xẻ tào lao mà là tôi đang bị heart attack nên kêu gọi cầu cứu thì tôi đã ngủm rồi. Thế là tarzan nổi giận. Tôi ngồi dậy cầm cái computer đưa lên khỏi đầu và đập xuống đất một cái rầm. Tan nát, ôi
thôi là tan nát. Chàng từ trong cơn điếc giựt mình tỉnh dậy thì nàng đã lanh lẹ xách chìa khoá xe ra đi. Mấy ông YAMAHA muốn phê bình tôi kiểu gì cũng được. Tôi nhận tôi không phải là hiền phụ. Tôi có đủ cả hai tâm Phật và Ma. Khi tâm Phật hiển lộ thì tôi cũng rất dễ thương, còn khi tâm Ma trổi dậy thì …computer cũng bễ. Một lời khuyên thành thật đến với các ông là muốn diệt trừ tâm ma của quý bà thì xin chú ý tới quý bà một chút dù là đang coi các trận đấu banh và khi quý bà muốn các ông làm gì thì hãy mau nghe lời kẻo bị bể computer hết. Ở bên Mỹ giận chồng xách bóp ra đi, thật là không biết đi đâu. Tới nhà con thì sợ tụi nó buồn tội nghiệp. Tới nhà bạn thì sợ phiền hà buổi tối ấm cúng của người ta. Thế là tôi lái xe tới đậu trước cửa chùa (loại chùa cá nhân do các tăng ni dùng nhà để làm nơi tu niệm). May quá sư cô trụ trì đã đi về ViệtNam chỉ còn một sư cô người Mỹ ở đó coi chùa. Tôi và cô nầy rất thân nhưng tôi cũng không dám mang nguyên cái tâm sân hận vào chùa ngủ nhờ. Tôi cho cô biết là tôi sẽ ngủ trong xe và xin cô hãy rán “lắng nghe”. Nếu tôi bị ai đó bóp cổ,giựt bóp v..v.. tôi sẽ rú lên và xin cô mau lẹ kêu cảnh sát. Người Mỹ trọng sự riêng tư và ít tò mò nên cô chỉ gật đầu và đi vào trong. Thế là tôi ban ngày đi lang thang trong park, trong siêu thị, tối về ngủ luôn hai đêm trong băng sau của xe, trước cửa chùa ( tôi quả nhiên có duyên với Phật Pháp, bạn đồng ý không?!). Tôi tắt máy điện thoại nên cả nhà không thể nào liên lạc được với tôi. Hai ngày sau tôi mở máy. Đủ loại tình cảm. Đủ loại tin nhắn. Có một câu nhắn từ ‘hắn’ khiến tôi phải quay về “em ơi, em đừng làm anh và các con lo sợ. Em làm ơn về nhà đi. Anh hứa là ngay khi em trở về anh sẽ nghe theo lời em đi khám bác sĩ và mua máy”. Ôi tình già…còn đâu là nụ hôn xin lỗi, bó hoa hồng đỏ thắm gợi tình, món quà tràn ngập yêu thương… tình già chỉ còn lời hứa hẹn đi mua máy trợ thính! Vậy là tốt đẹp rồi. Ở tuổi nào bạn phải sống theo tuổi đó. Thời xuân sắc cho nhau nhiệt tình. Buổi chiều tàn cho nhau bình yên. Tôi về nhà đọc và dịch cho anh nghe bài thơ mà tôi muốn chia xẻ với anh ngày bể máy:
“Liên tựu liên.
Nhĩ ngã tương ước đinh bách niên. Thùy nhược củu thập thất tuế tử. Nại hà kiều thượng đẳng tam niên.
Kề cận nhau.
Đôi ta hẹn ước sống trăm năm. Nếu ai lở chết thuở chín mươi bảy. Cầu Nại Hà (cửa địa ngục) nhớ đợi ba năm.”
Hai chúng tôi nắm tay nhau ngồi im lặng, ngậm ngùi… Ở đoạn trên tôi bắt tội anh hơi sớm một chút. Nói rằng xin lổi mà chẳng quà cáp gì hết. Tôi lầm. Hai tuần sau anh tặng tôi một máy chụp hình. Không phải cái loại cầm tay tòn ten, đưa lên trước mặt rồi bấm nút đâu bạn nghe. Máy nầy có hai ba ống kính tháo ra gắn vô đàng hoàng. Kèm theo là tripod, monopod, UV filter v..v..và v…v… Tái ông mất ngựa. Tôi đập bể cái computer, đưọc đền cái camera. Nhưng cầm cái camera mù mờ như cầm bom nguyên tử. Thế là tôi ghi tên đi học lớp chụp hình của Hội Việt Ảnh. Trước khi ghi danh tôi kêu điện thoại cho hội hỏi thăm, ông ơi có học viên nào lớn tuổi đi học không? Ông thơ ký trả lời ở đây 70 phần trăm học viên thuộc loại YAMAHA, nghĩa là Già Mà Ham. Ham học những điều mình muốn học mà khi còn trẻ không có thời giờ. Ham tụ họp vui vẻ hàn huyên với bè bạn cùng sở thích. Ham thưởng thức phong cảnh thơ mộng, hùng vĩ của thiên nhiên. Ham bắt được hình ảnh con chim giang cánh bay vút lên bầu trời xanh thẳm… và ham ngàn vạn cái đẹp khác nhau trong vũ trụ mênh mông. Nếu bà bảy mươi tuổi thì bà thuôc hạng ‘sồn sồn’ vì học viên già nhút ở đây 85 tuổi ! Trong đời tôi , tôi chưa từng bao giờ biết cái gì là EV, ISO, Macro, Aperture, Shutter speed, ống kính mở chậm thác nước mờ như mây, ống kính mở mau thác nước lóng lánh từng giọt hột xoàn ! Luật một phần ba, luật ánh sáng, luật phản chiếu v. .v.. Thì ra trước giờ tôi chụp hình theo luật…rừng. Nghiã là chụp thì phải có người, mà người thì phải chình ình ngay chính giữa. Ông xã tôi ngạc nhiên khi thấy tôi quay 180 độ. Chín mươi tấm trong một trăm tấm hình tôi chụp hiện giờ đều là chụp cảnh, không có người. Tôi có thể ngồi im lặng hàng giờ trên bờ sông khi về Boston thăm bà mẹ chồng , đắm mình trong màu sắc rực rở của lá thu, hoặc quì gối lặng lẽ theo dõi hai con ngổng trắng đùa chơi trên mặt nước. Có khi tôi bấm lia lịa sợ mất mồi. Có khi tôi thư giản ngắm nhìn và chờ đợi. Một buổi sáng tôi theo đoàn đến Huntington Library Park (park nầy ở Huntington Beach vào tháng 4 có hoa đào thật đẹp ) để chụp thực tập. Tuy ở CA đã mấy chục năm mà tôi chưa bao giờ đến đây cả. Thật là Bụt chùa nhà chẳng thiên. Mình cứ đi tìm kiếm đâu đâu trong khi cảnh đẹp vừa rực rở vừa dịu dàng trước mặt thì mình lại làm ngơ. C’est la vie, phải không bạn? Mọi người tề tựu đông đủ và được các thầy chia ra làm bốn nhóm. Cô người mẫu cởi bỏ áo lạnh và run run đến đứng dựa vào gốc cây. Tôi thấy thương cổ quá trời. Đứng trên bãi cỏ tràn đầy ánh nắng mặt trời, trên mình vừa có khăn, có nón, có áo lạnh mà tôi còn thấy hơi rùn mình còn cô nầy đứng trong bóng mát, không áo lạnh, không khăn quàng, không nón ấm lại mặc một áo dài nhẹ nhàng như cánh bướm, ui da, lạnh không cháu ơi?! Chắc là lạnh lắm vì mặt cổ hơi tái, môi không nở nổi nụ cười, thân hình cứng đơ, hai tay xoắn vào nhau giữ chút hơi ấm. Tụi tui chụp lia lịa. Hình thì không đẹp lắm nhưng lòng biết ơn thì tràn đầy. Có một chàng ‘hiệp sĩ’ rán chịu lạnh cởi cái áo da khoác lên người cổ và đề nghị đi kiếm chỗ nào có ánh nắng để cho mọi người “làm lại cuộc đời”.
Ông xã tôi không phải là học viên nhưng cũng đi theo để mang dụng cụ lỉnh kỉnh dùm tôi. Anh thấy cảnh đó liền hạnh phúc nhìn tôi và nói “ em thấy không , đời còn có nhiều good people lắm”. Tôi vì nhìn qua phía bên kia nên không kịp thấy ai là chàng hiệp sĩ nhưng dù cho bạn là ai thì hành động ‘không bỏ qua điều thiện nhỏ’ của bạn đã có nguời tán thán. Một hột mè rất nhỏ sẽ nở ra một vườn mè xum xuê phải không bạn. Cuộc chụp thực tập kéo dài. Rồi lại có thêm hai người mẫu áo dài, một người áo đầm. Thật là một hội yến oanh. Cô thì dịu dàng. Cô thì ngây thơ. Cô thì lã lướt. Cô thì lộng lẫy. Tất cả mọi người tụ tập bên hai dãy hoa đào. Kẻ đứng. Người quì. Kẻ lom khom. Người nheo mắt. Kẻ ngắm thẳng. Người ngó nghiêng. Hai người phụ nữ Mỹ ngồi gần đó hỏi tôi : “Các bạn là ai vậy? Bộ các bạn chụp hình cho tạp chí hả?” Đúng rồi. Ai mà không nghĩ vậy. Toàn là máy quá cỡ thợ mộc không hà. Mà người mẫu lại toàn là sắc nước hương trời. Tôi muốn bịa ra tên tạp chí nào đó nói lấy le chơi nhưng nghĩ lại mình đã thọ ngũ giới thì sao lại nói dóc chớ, nên tôi thành thật trả lời: “Chúng tôi là hội viên của hội nhiếp ảnh và các thầy dẫn chúng tôi tới đây để chụp thực tập.” Một bà lại hỏi: “Vậy học phí có mắc không? Tôi thấy ai cũng mang máy chụp hình tốt quá.” Lần nầy thì tôi hãnh diện trả lời: “Chúng tôi chỉ đóng có ba chục đô cho khóa học 6 tháng. Các giảng viên dạy vì tình yêu nghệ thuật chớ không phải vì tiền. Còn các cô người mẫu cũng vậy.” Dừng lại một chút tôi hãnh diện chêm thêm : “Chúng tôi là cộng đồng ViệtNam !”. Ông xã tôi ngồi bên gật gù : “They are good people!”. Lổ mũi tôi nở lớn bằng trái cam ! Tôi rất biết ơn nhiếp ảnh gia Phí Văn Trung đã sáng lập ra Hội Việt Ảnh và các bạn bè của ông đã chung nhau dạy dổ và tổ chức các cuộc thực tập chụp hình dã ngoại. Tôi chụp hình không xuất sắc nhưng tôi để tất cả tâm hồn vào đó và hình như tôi ít gây gổ với ông xã hơn. Ai có thời giờ đâu đi hờn giận một ông già đã sống với mình hơn bốn mươi năm. Ai có thời giờ đâu đi ngủ bờ ngủ bụi trong khi thiên nhiên bao la với muôn ngàn màu sắc tuyệt diệu đang giang rộng tay để đón chào ta. Đời chỉ khác nhau ở cái nhìn…Cái nhìn đóng cửa tử và sinh …Hình như ông bác sĩ Quyết đã nói câu nầy. Và đây là lời khuyên của tôi cho bạn : “nếu bạn không có get along với vợ hoặc chồng bạn thì xin bạn hãy đi học chụp hình hoặc một cái gì đó có tính chất nghệ thuật và sáng tạo dù đó là đan thêu may vá, nhảy đầm, vẽ tranh, đờn kìm, ca vọng cổ v.v… Bạn sẽ ngạc nhiên thấy tâm hồn mình mở rộng và bỗng nhiên mình thấy thương yêu nhiều hơn, tha thứ dễ hơn và nhẫn nhịn người bạn đời thì là…a piece of cake!”. Những đóa sen hồng phản chiếu xuống mặt hồ, hai chú chim nhỏ châu đầu vào nhau chia xẻ thức ăn, ánh mặt trời chiều vẫn quyết liệt tỏa xuống vịnh biển xanh. Lá mùa thu, tuyết mùa đông, phượng mùa hè, đào mùa xuân …đang mời chào bạn đó.

Hạnh phúc đang vẫy tay với bạn.

Love, Lệ Hoa Wilson

Tuesday, October 28, 2014

Mất dép

Mất dép
 
NMD
 
Chương 1

Lần đầu tiên được con gái rủ đi coi ciné mừng hết lớn. Vừa vào trong rạp đèn tắt tối thui, đứa con gái nắm lấy tay thằng con trai. Thằng con trai giật mình bèn ... giật tay ra. Ngồi coi môt hồi thằng con trai bỗng thấy một mùi thơm dịu dàng phảng phất đâu đây (lúc ấy thằng con trai chưa biết mùi thơm con gái là gì), rồi có cái gì đụng nhẹ vào vai, rồi một vài cọng tóc mây bay lất phất vào má mình (lúc này thằng con trai cũng cóc biết tóc mây là tóc gì). Lúc này thằng con trai bắt đầu đổ mồ hôi hột mặc dù rạp hát có máy lạnh. Một lát sau đứa con gái tựa đầu hẳn vào vai thằng con trai. Thằng con trai hỏang hồn liền né về phía trước làm đứa con gái mất thăng bằng, ... chúi nhủi qua một bên. Thế là đứa con gái đứng lên và ... chửi thề um sùm bằng một tràng tiếng tây (cô nàng này là dân học trường tây) rồi sau đó bỏ ra về.


Lần sau cũng được con gái khác rủ đi coi ciné. Lần này có kinh nghiệm rồi nên vừa vào trong rạp tối thui, thằng con trai liền nắm lấy tay đứa con gái, nào ngờ đứa con gái lại ... giật tay ra. Trong lúc coi phim đứa con gai thỉnh thoảng kề vào tai thằng con trai để nói chuyện, để phê bình phim. Có một lúc đứa con gái ghé sát vào tai quá nên gần như là vai kề vai, má kề má, hơi thở thơm tho của nó phà vào mặt thằng con trai khiến cho thằng con trai tưởng đứa con gái ... bật đèn xanh bèn choàng tay qua ôm nó không ngờ bị nó ... húc cùi chỏ một cái vô mạng sườn đau điếng. Thế là thằng con trai ngồi im thin thít cho tới khi ra về, một phàn là vì quê, một phần là vì ... teo. Lý do teo là vì hai đứa con trai con gái này là bạn học nhưng là bạn học ... thái cực đạo. Thằng con trai mới đai trắng và đứa con gái mới ... đai đen! Không chịu ngồi yên, tiếp tục táy máy tay chân, con nhỏ này nó ... cho thêm một cai cùi chỏ nữa vô mặt là kể như đi nhà thương!

Một buổi tối kia, một con gái khác tới nhà thằng con trai chơi. Nhà vắng vẽ không có ai chỉ có 2 đứa nên đứa con gái đòi mở nhạc lên nhảy đầm (thằng con trai lúc này đã biết nếm chút đỉnh mùi ăn chơi). Dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo hai thân xác kề sát vào nhau lắc lư uốn éo theo tiếng nhạc. Một lát sau hai đứa nằm trên giường hồi nào không biết và hai bàn tay thằng con trai bắt đầu làm ... nghĩa vụ đời trai. Đứa con gái hất nhẹ tay thằng con trai ra nhưng hai bàn tay thằng con trai vẫn cứ... ngoan cố. Đứa con gái bèn xô nhẹ thằng con trai ra và nủng nịu, “anh kỳ quá, em hổng chịu đâu!!.”. Khi bị xô ra, thằng con trai chợt nhớ tới cái ... cùi chõ của con nhỏ đai đen trong rạp hát nên nó lật đật lòm còm ngồi dậy, leo xuống giường và từ đó trở đi trở nên đàng hoàng đúng đắn cho tới khi đứa con gái ra về. Đứa con gái ra về, không bao giờ trở lại nhưng cũng không quên chửi thằng con trai là đồ ... chicken, đồ ...cù lần là đồ ... không biết gì hết ráo!

Một buổi tối nọ., thằng con trai tới nhà một đứa con gái khác chơi. Nhà cũng vắng vẽ không có ai nên ban đầu 2 đứa ngồi nói chuyện nhưng sau đó là 2 đứa ... nằm nói chuyện. Lần này thằng con trai rất là tự tin vì đã rút kinh nghiệm của lần trước, vã lại nó cũng được sự cố vấn của mấy thằng bạn lớn tuổi hơn, có kinh nghiệm hơn.Cho nên nằm nói chuyện một hồi là tay chân của thằng con trai bắt đầu ...táy máy. Đứa con gái hất tay nó ra và nói, “anh kỳ quá, em hổng chịu đâu!!”Trời đất, đúng y chang lần trước! ! Mà mấy thằng bạn có nói rõ ràng, con gái nói hổng chịu tức là chịu, tức là phải ... xáp vô, là phải ... tới luôn bác tài! Cho nên khi nghe đứa con gái nói như thế nó càng ...bạo dạn. Đứa con gái càng xô nó ra, nó càng nhào vô, càng dãy dụa , nó càng ôm chặt. Cuối cùng đứa con gái bèn ...tát cho nó một cái nổ đom đóm mắt. Lúc ấy nó mới ... chợt tỉnh cơn mê liền bỏ chạy ra khỏi cửa. Đứa con gái không vừa, nó cũng vừa chạy theo và vừa ... xỉa xói, cái đồ ... dê xòm, cái đồ ...mất nết!

Đêm đó nằm trên giường, gác tay lên trán, thằng con trai cứ thắc mắc cho tới sáng, ... không hiểu con gái nó muốn gì ? Đàng hoàng thì là ... gà chết, bạo dạn thì là ...dê xòm. Không làm gì hết thì nó... chửi rũa. Làm thì nó ... oánh'! Không biết nó muốn gì ? Sau đó thi phải thật lâu lắm nó mới dám ... bén mãng tới gần con gái trở lại.

Mới kể sơ sơ đã thấy tuột mất 4 chiếc dép rồi. Hẹn các bạn Chuyện Mất Dép tập 2.



__________________________________________________ ______________
30 năm sau…

Chương 2
 

Hôm đó gã đàn ông tới thăm một cô em bà con ở tiểu bang xa. Đang ngồi uống nước trong nhà cô em thì gã nghe tiếng chuông reo. Gã bèn bước ra mở cửa thì thấy có một thiếu phụ với mái tóc ngắn đã điểm sương đứng quay lưng về phía gã, kế bên có một thanh niên và một thiếu nữ tuổi trạc hai mươi.

__Dạ thưa bác!
__Các cháu là ... là ... ai?
__Là con tui! Ông có khoẻ không?

Lúc ấy gã mới quay qua thì thấy thiếu phụ đang nhìn gã chăm chăm.Vừa thấy mặt người đàn bà ấy, bỗng dưng gã như bị ... trời tròng, đứng chết sững, lặng người đi một hồi lâu, không nói được tiếng nào.

__Bộ ông không nhận ra tui?
__ ... ... ... ...?
__Có phải ...bà thiệt hôn?
__Vậy chứ ông tưởng tui là ai?
__Hổng phải! Ba chục năm rồi không gặp bà, tự nhiên bà xuất hiện chình ình ngay trước mặt tui, làm tui tưởng ...
__Ông tưởng sao?
__Tui tưởng bà ...chết linh chết thiêng hiện hồn về nhát tui!
__Trời đất! Mới vừa gặp lại ông là ông đã trù ẻo cho tui chết đâu chết phức cho rồi phải không? Ông mong cho tui chết sớm lắm phải không? Nói thiệt đi!
__Ấy, bà đừng có nỗi nóng, cho tui xin lỗi. Thôi vô đây đi đã… rồi cho bà ... cằn nhằn tui tiếp.

Thế là cố nhân sau ba mươi năm găp nhau mừng mừng tủi tủi. Thế là cha con...hụt gặp nhau cũng ...mừng mừng tủi tủi. Tối hôm đó cha con hụt nhậu lade với nhau, hát karaoke cho nhau nghe thật là đầm ấm. Rồi khuya hôm đó trong bếp, hai mái đầu bạc ... kề nhau than thở.
__Sao mà bà biết tui ở đây mà tới thăm vậy?
__Mấy đứa nhỏ nó học đại học ở bên đây, tui qua thăm tụi nó rồi tình cờ biết đưọc ông đang ở đây nên qua gặp ông để thử coi ông ...còn nhớ tui là ai không?
__Ấy sao mà bà cứ hay nói móc lò tui quá vậy? Làm sao mà tui quên bà cho được?

Nói tới đây gã chợt thấy người thiếu phụ nhìn gã đâm đâm rồi quay qua chỗ khác và thở dài sườn sượt.

__Mọi chuyện cũng tại ông hết!
__Ủa, sao lại tại tui?
__Hổng phải tại ông thì tại ai? Hổng lẽ tại tui?
__Chứ còn ai nữa bây giờ? Bà bỏ tui đi lấy chồng thì hỏng tại bà thì tại ai?
__Mà tại ai tui mới bỏ đi lấy chồng?
__Ai biết được? Tự nhiên bà bỏ đi lấy chồng ngang xương mà không nói tui tiếng nào hết, hỏng lẽ tại tui?
__Chứ còn ai vô đây?
__Đâu, tại tui ở chỗ nào bà nói nghe thử?
__Tại ông cứ ...cà lơ hư giựt!
__Tui cà lơ hư giựt ở chỗ nào? Bộ bà hỏng nhớ là tui có đòi dẫn ba má tui qua nói chuyện với ba má bà sao?
__Rồi ông có dẫn không?
__Không.
__Tại sao?
__Tại bà nói "thôi, để từ từ"

Nói tới đây bỗng gã thấy thiếu phụ quắc mắt nhìn gã nẫy lữa như muốn ăn tươi nuốt sống, cặp mắt nai tơ nảy giờ của nàng bỗng biến thành cặp mắt ... cọp cái! Thấy vậy gã hết hồn tính phóng xuống đất co giò bỏ chạy thì cặp 
mắt cọp cái bỗng biến trở lại thành cặp mắt nai và ánh mắt dữ dằn bỗng dịu hiền trở lại. Rồi nàng chép miệng thở dài.

__Ba mươi năm gặp lại, thấy ông không có gì thay đổi, vẫn y hệt như xưa,
 vẫn y hệt như cái thời ông còn trai trẻ.
__Có phải ý bà muốn nói tui vẫn còn ...đẹp trai như hồi còn con trai?
__Còn khuya!
__Vậy chứ ý bà muốn nói tui vẫn như xưa là sao?
__Là ông vẫn ...ngu như xưa!
__Trời đất! Ba mươi năm mới gặp lại bà ...Ủa mà bà qua đây là để thăm tui hay là để ...chửi tui vậy?
__Cả hai.
__Bà nói tui ngu mà bà nghe được sao? Nếu tui ngu sao tui học được y khoa. Nếu tui ngu sao tui đậu được ...step 1 điểm cao khiến bạn bè tui khen tui quá chừng?
__Bạn ông khen ông làm sao?
__Bạn tui nói tui học hành ...không có ngu!
__Tui đồng ý với ông. Tui cũng đồng ý với bạn bè ông. Đối với chuyện học hành thì ông không có ngu chút nào hết, nhưng đối với chuyện đàn bà con gái thì ông ...thậm chí ngu, cực kỳ ngu!
__Trời đất! Bà bỏ tui đi lấy chồng, tui chưa trách bà một tiếng nào hết mà bây giờ bà lại còn chửi tui là đồ ngu nửa thì... Đâu, tui ngu chỗ nào đâu, bà nói thử coi?
__Khi ông đòi đi hỏi cưới tui thì trong bụng tui đã khoái chí lắm rồi.
__Vậy tại sao bà lại nói "thôi, để từ từ"?
__Ông ơi là ông ơi, ông có ngu thì cũng ngu vừa vừa thôi chứ, làm sao mà ông ngu quá trời ngu vậy? Tui là con gái hỏng lẽ tui mở miệng xúi ông đi cưới tui, người ta biết được người ta cười tui chết. Cho nên tui nói như vậy là nói đẫy đưa, nói cho có nói, chứ đâu phải tui từ chối đâu? Cho nên tui nói "thôi" thì ông phải hiểu là ...OK, là ...dẫn ba má ông qua đi. Còn tui nói "để từ từ" thì ông phải hiểu là "lẹ lẹ đi" Có hiểu chưa?
__Trời đất!

Sáng sớm hôm sau thiếu phụ đưa gã ra bến xe đò để về lại với vợ con. Khi xe đò vừa lăn bánh, bằng một giọng nói vừa chất chứa yêu thương, vừa pha lẫn một chút trách móc, một chút oán hờn, nàng hỏi với theo:
__Bi giờ ...có hết ngu chưa?

Gã bèn gật đầu lia lịa, rồi ngẫm nghĩ sao, gã lại ...lắc đầu lia lịa. Gã mở miệng định nói, định giải thích nhưng xe đã chạy khá xa. Gã chỉ còn biết nhìn theo bóng dáng của người xưa xa dần, xa dần cho đến khi bóng hình ấy hoàn toàn mờ nhạt. Lúc ấy gã chợt nhớ tới một nhà thơ nào đó đã nói:


Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước lúc xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm mất bao nhiêu ...chiếc dép rồi!

Đêm hôm đó ở nhà, gã nằm gác tay lên trán, trằn trọc, trăn trở cho tới gần sáng mới ngủ thiếp đi được một chút xíu. Trong giấc ngủ mơ màng đó gã ước gì gã có được phép màu để gã:

Bắc thang lên hỏi Ông Trời
Đàn bà con gái nói ...Trời hiểu không?

ĐẶC BIỆT CHÚ Ý: Chuyện của Người Mất Dép hầu hết là chuyện ... trên trời dưới đất, thuần túy mua vui, chỉ có một chút thật hầu hết là đùa, bạn nào tin là chuyện thật là ... đi bán lúa giống! Chuyện Mất Dép là chuyện không có thật nhưng bạn nào đọc xong đi méc lại với bà xã của tui thì sẽ bị ...

NMD (Nguyễn Mất Dép-Người Mất Dép)
Nguồn: Hao Nguyen

Tuổi Thu Phai

 Tuổi Thu Phai


hanhphuc

Ngày xưa bước qua tuổi sáu mươi, người ta đã ăn mừng “Lục tuần thượng thọ”, mọi người kính cẩn gọi là Cụ để được “Kính lảo đắc thọ”. Nhưng ngày nay, nhất là ở Mỹ, lứa tuổi 60 vẫn chưa thể gọi là già. Tôi không thích dùng từ “Tuổi già”, vì nghe nó có vẻ đượm mùi bi quan, tôi thích dùng từ “Tuổi Thu phai” lấy từ câu hát của Trịnh Công Sơn : “Giật mình, ôi chiếc lá Thu phai” nghĩa là thời gian trôi nhanh quá, chợt nhìn lại thấy mình đã là chiếc lá Thu phai!Quá trình thời gian biến đổi của đời người đã được T.C.S. diễn đạt một cách ngắn gọn, vừa nhẹ nhàng, vừa có chất thơ ! Lá mùa nào cũng có nét đẹp riêng của nó, nhưng lá mùa Thu vẫn đẹp nhất, vì nó cho đời nhiều sắc màu phong phú, tuyệt đẹp! vì thế vẫn thường có những tour đi ngắm lá Thu đổi màu ở vùng Bắc Mỹ . Theo tôi “Tuổi Thu phai” là lứa tuổi đẹp nhất đời người, giống như mùa Thu là mùa đẹp nhất trong bốn mùa : Mùa Xuân tuy hoa nở tươi thắm, nhưng hình như thiếu sự êm ả, đằm thắm, mùa Hè tuy rộn ràng nhưng thật nóng nực, oi bức; mùa Đông thì lạnh giá, ủ ê, chỉ có mùa Thu là đủ độ chín tới làm nên vẻ đẹp của đất trời khi giao mùa, thời tiết cũng dễ chịu, êm đềm.Ngoài ra, trăng là biểu tượng cho vẻ đẹp nên thơ của thiên nhiên, và trăng đẹp nhất bao giờ cũng là Trăng Thu, cũng như những bài thơ, bài nhạc hay nhất đều nói về mùa Thu.
Các bạn ở vào độ “Tuổi Thu phai” vẫn thấy đời còn nhiều nét đáng yêu. Trước hết có thể bắt đầu nghĩ tới chữ Nhàn, vì không còn phải bon chen xoay theo vòng quay danh lợi, bởi sắp về hưu hay đã về hưu. Nếu đã về hưu rồi thì thời gian lại càng thong thả cho phép ta an nhàn hưởng thụ những gì ta thích mà trước kia cuộc sống vội vả không cho phép. Nếu thích đi du lịch, đi thăm người thân hay con cháu ta có thể đi bất cứ ngày nào, mùa nào, và đi bao lâu tùy thích vì ta là người rất “giàu có về thời gian”. Ngắm bọn trẻ lúc nào cũng hối hả tất bật mà thương, nhớ lại thời tuổi trẻ gian khổ của mình mà mừng vì nay: “Nợ tang bồng trang trắng vổ tay reo”
Sau một thời gian dài hội nhập xứ Mỹ với biết bao gian khổ buồn vui, giờ đây là lúc chúng ta có thể tạm buông tay để tự cho mình một cuộc sống an nhàn, có thể tự cho phép mình ngồi không mà thư giản tâm hồn,rồi thưởng thức những thú vui tinh thần tao nhã. Ưu điểm lớn nhất của khu “Little Saigon” (Nam CA) là chúng ta thường được “chiêu đãi” những bữa ăn tinh thần một cách như không! Đó là những buổi triễn lãm tranh ảnh đẹp Quê Hương, những buổi nói chuyện về các đề tài văn hóa Việt Nam, những đêm nhạc Du ca, những đêm nhạc Chủ đề…Đó là nơi gặp gỡ của những tâm hồn tuy đã lìa xa quê, nhưng lòng vẫn hoài hương vì “Dẫu lìa ngó ý, còn vương tơ lòng”. Đó là những buổi gặp gỡ mà những người tham dự (đa số là cao niên) cảm thấy ấm áp vì tình yêu Quê Hương được nhóm dậy trong lòng! Đó là những buổi tối êm đềm được ngồi cùng với bạn bè thân quen nghe lại những ca khúc xa xưa một thời yêu thích…Đó không phải là niềm Hạnh Phúc của cuộc sống đáng yêu nơi xứ người sao ? Một trong những nơi chốn thân quen vẫn thường cung cấp cho chúng tôi những bữa tiệc tinh thần đáng quý đó, chính là Phòng Sinh Hoạt Nhật Báo N. V. Ngoài ra Viện Việt Học hằng tháng vẫn tổ chức những đêm nhạc thính phòng với các chủ đề khác nhau mang đến cho người nghe những đêm cảm thụ âm nhạc thật khó quên! Chúng tôi trân trọng ghi nhận và biết ơn sự đóng góp đáng trân quý đó của quý vị, vì đã đồng hành và mang đến cho chúng tôi những niềm vui tinh thần trong cuộc sống vui buồn nơi xứ Người.  
Người Mỹ thường có câu “Use it or lose it” câu này thật có ý nghĩa đối với “trí óc” của giới cao niên. Nếu không dùng tới nó, nó sẽ bị hao mòn, thoái hóa dần. Có lẽ ý thức tầm quan trọng này nên viện bảo tàng Bowers đã tổ chức những lớp học Nghệ Thuật (Art) dành cho giới cao niên trong O.C. như TT Horizon hay phòng sinh hoạt nhật báo N.V để mở những lớp Art dành cho giới cao niên Việt Nam.Nhờ sự hướng dẩn chuyên môn của các “Intructor” chúng tôi có thể dùng tâm trí để sáng tạo ra những tác phẩm nghệ thuật “tuyệt vời”.Trong lễ bế giảng khi nhìn những tác phẩm được triển lãm do tự tay mình làm ra, chính chúng tôi cũng không ngờ tới tuổi này rồi mà sao sức sáng tạo vẫn còn tràn đầy trong óc trong tim. Những điều này khiến chúng tôi rất vui và thấy cuộc sống mình đâu phải là “vô dụng” mà vẫn còn rất có ý nghĩa! Thật thấm thía với câu “Enjoy your life while you can”( Hãy thưởng thức cuộc sống khi bạn còn có thể).
Đặc biệt là hôm tham dự buổi triển lãm ở Bowers Museum, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên và thích thú khi biết rằng toàn bộ những tác phẩm được triển lãm đều là những “công trình sáng tạo nghệ thuật” của giới cao niên thuộc Orange County ( trong đó giới cao niên Việt Nam chiếm đa số). Từ những bức tranh vẻ Chân dung, tranh Phong cảnh, tranh Tỉnh Vật, tranh Cắt dán, tới những tác phẩm tạo hình (Mix Media) bằng những vật liệu khác nhau…Mỗi tác phẩm đều mang một vẻ đẹp riêng, một ý nghĩa và một tâm nguyện khác nhau của tác giả.Tôi thật thích thú khi nhìn ngắm những chiếc nón lá duyên dáng Việt Nam, đã được bàn tay sáng tạo của các chị phủ lên trên chúng những bức tranh đầy màu sắc: từ những vườn hoa Xuân miền Nam với những cành Mai vàng nở rộ, tới những đóa hoa Pensse tím một trời thương nhớ Đà Lạt năm nao, rồi những hình thể đủ sắc màu gợi nhớ những hình ảnh đẹp đẽ ngày xưa nơi quê nhà…Thật là tuyệt diệu và xúc động khiến một anh bạn đã “xúc cảnh sinh tình” làm ngay một bài thơ về nón lá để hồi tưởng lại một thời tuổi trẻ thanh xuân :

“Vành tròn, chóp nhọn, trắng như ngà
Đội nghiêng nghiêng chút: Dáng kiêu sa
Ôm ngang trước ngực : Trông e ấp
Cầm thả lơi lơi : Đẹp thướt tha”

Cuộc Triển lãm này là một trong những hoạt động của Bowers Museum dành cho giới cao niên. Họ gửi chuyên viên xuống các cộng đồng mở những lớp học Nghệ thuật (Art). Lớp học được cung cấp đầy đủ các phương tiện và vật dụng để học viên có thể thực hành ngay tại lớp. Tất cả đều Free! Đúng là xứ Mỹ có khác, không phải chỉ có trẻ con mới được chăm sóc chu đáo, mà giới cao niên cũng được quan tâm đầy đủ từ y tế tới tiền già và ngay cả những nhu cầu tinh thần cũng được chăm lo đầy đủ. Tất cả nhằm tạo cho giới cao niên luôn có cuộc sống vui khỏe, yêu đời lạc quan! Quả thật nước Mỹ là “Thiên Đàng hạ giới”, mà là Thiên Đàng thật chứ không phải như “Thiên đàng bánh vẽ” của cộng sản. Tôi đau lòng khi nhớ tới cảnh các cụ già ở “thiên đàng XHCNVN” hàng ngày vẫn phải còng lưng lê gót trên các hè phố kiếm từng xu để lo kế sinh nhai vì không hề được nhà nước quan tâm! Miếng ăn còn chưa có, nói chi đến nhu cầu tinh thần..??!!Trong khi ở Mỹ, một số vị cao niên mới qua, ghi danh học ESL ở College vừa học tiếng Anh để mở mang kiến thức hội nhập nước Mỹ, vừa có tiền ( khoảng hơn 3000$ cho một mùa học, chừng 4 tháng) Một chị kể: “Bây giờ mình già rồi, chịu khó đi học ESL cho tiếng Anh mau tiến bộ, quan trọng là được tiền, có thể giúp đỡ chút ít cho con cháu bên Việt Nam, chứ bên đó đi làm kiếm đồng tiền khó khăn lắm! Lúc này college lại mở một số lớp tiếng Việt, nên cũng dễ dàng hơn! Tui thấy qua Mỹ sướng thiệt, vừa được đi học, vừa có tiền, vô Quốc tịch rồi có tiền già, có medical đủ thứ…khỏe re, khỏi lo lắng gì hết!”. Một học viên cao niên lớp ESL đã thật thà tâm sự : “Hồi mới qua vợ chồng tôi lo đi may kiếm tiền mặt, mấy đứa nhỏ đi học được ăn trưa ở trường miễn phí, đi chợ thì đã có food stamp, bịnh hoạn đã có medical, nên vợ chồng tôi để dành cũng khá, khoảng 6,7 chục ngàn. Bây giờ tụi nó lớn hết, có nghề nghiệp, nhà cửa đàng hoàng, vợ chồng tôi có tiền già chính phủ Mỹ cho, lại được nhà housing, nên khỏe re khỏi lo gì nữa. Do đó tôi chia tiền để dành cho tụi nó, mỗi đứa vài chục ngàn. Thành thử nhờ qua Mỹ mà có “gia tài để lại cho con”, chứ ở Việt Nam thì nghèo không biết có đủ cơm ăn không?

Ngoài ra, đối với giới cao niên “Sức khỏe là Vàng”, là ưu tiên hàng đầu, nên trong cộng đồng phong trào thể dục thể thao nở rộ với nhiều hình thức khác nhau, giới cao niên tha hồ lựa chọn cái nào thích hợp với mình. Từ những lớp Càn khôn thập linh của nhóm Thầy Hằng Trường, tới các lớp Tài chí khí công ở võ đường Hapkido, những lớp Dancing Exercises ở các TT Cao niên, Horizons, rồi lớp Gậy dưỡng sinh ở T.T. Công Giáo, lớp Hoàn nhiên khí công ở Phước lộc Thọ…Lớp Thiền của nhóm Mắt Thương Nhìn Đời. Thật không thể nhớ hết có bao nhiêu lớp học miễn phí đã mở ra để giúp giới cao niên sống vui, sống khỏe, sống với Tâm bình an. Nhiều chị mê tập thể dục nên chạy từ lớp này qua lớp khác như “ca sĩ chạy show”, vì mỗi lớp có cái hay và lợi ích riêng! Gặp nhau thường xuyên ở các lớp tạo thành một nhóm bạn chia xẻ buồn vui, tin tức bổ ích cho sức khỏe, cho tâm linh…Bên cạnh đó ai mê ca hát thì ghi danh học những lóp thanh nhạc rồi lâu lâu tổ chức những buổi “Hát cho nhau nghe” thành thử “Đời vẫn đẹp sao!”

volunteer

Không chỉ biết Nhận, giới cao niên cũng biết Cho, nên một trong những niềm vui của giới cao niên là đi làm Volunteer và Từ Thiện. Tôi thường bắt gặp rất nhiều anh chị sau khi về hưu tham gia các công tác Volunteer như nấu và phát thức ăn cho người homeless, thăm các nhà dưỡng lảo, thăm các trẻ em trong các trại Giáo Huấn. Các bạn đã dùng thời gian của mình cho có ích, để hưởng được “niềm vui cho đi” vì “Hạnh Phúc không phải là thứ có sẳn, nó đến từ chính hành động của bạn” ( Đức DLLMa).
Ngoài ra tham gia công tác từ thiện cũng là niềm đam mê của một số anh chị, nhất là giúp đở những người bệnh tật ( cùi, mù lòa…) những trẻ em côi cút, những người già neo đơn,những mảnh đời khốn khó bất hạnh ở quê nhà như Hội Bạn Người Cùi, Hội Bạn Người nghèo…điển hình như chú Phan, đã gần 80 tuổi nhưng vẫn hăng hái hoạt động cho HBNN, có khi một năm, chú ngược xuôi về Việt Nam đôi ba lần để giúp đỡ những cảnh đời bi thương, có lẽ chú cảm thấy quỹ thời gian của mình không còn nhiều nữa nên “vội vàng thêm những lúc yêu người”, chú đã lấy việc giúp người làm niềm vui lúc tuổi xế chiều. Thật đáng trân quý thay!
Bên cạnh đó với thời đại @ ngày nay, nhiều lớp học vi tính được mở ra để hướng dẫn quý vị cao niên có thể lên mạng mỗi ngày đọc tin tức khắp nơi trên thế giới, nghe nhạc, nghe kinh, gửi email cho bạn bè, con cháu nơi xa xôi hay ở quê nhà, gửi hình ảnh, chuyển tiếp những bài viết hay, những điều bổ ích cho sức khỏe, cho tâm linh…Tiên phong trong lảnh vực này là nhóm thầy Kevin, rồi đến hội Ái hữu Chu Văn An, Trung tâm Công Giáo…Ngày xưa người ta đi làm công tác xóa nạn mù chữ, ngày nay chúng tôi đi làm công tác xóa mù vi tính. Trong một lớp Vi tính căn bản, thật vui khi nghe một vị cao niên cười rạng rỡ thích thú nói:
“Ôi ! đúng là một chân trời mới được mở ra, bao nhiêu là tin tức thế giới, bao nhiêu là cái hay, cái đẹp, mình đều có thể tiếp cận được qua chiếc computer nhỏ bé này! Mình có thể email liên lạc được với bạn bè người thân khắp nơi, thế giới như thu nhỏ lại ! Cuộc sống thật tuyệt vời!
Nhìn ánh mắt nụ cười đó, với mái tóc bạc phơ, tôi thấy “đời bỗng dưng vui” vì đúng là :

Từng giọt, từng giọt Thiện
Thức dậy những niềm vui”

Từ nay người cao niên sẽ không còn lo lắng “Sáng mai thức giấc, nhìn quanh một mình”, vì chỉ cần bật nút computer lên là cả thế giới tươi vui đang cùng chào đón một ngày mới với bạn.
Bên cạnh đó, nếu các bạn muốn hướng về đời sống tâm linh nhiều hơn, sống tĩnh lặng và buông xả hơn thì trong vùng Orange county có rất nhiều nhà thờ Việt Nam, chùa Việt Nam, hãy đến đó tham dự các khóa Tỉnh tâm hay các lớp Thiền để sống Tâm bình an hơn
Xin Tạ ơn đời, xin cám ơn nước Mỹ, quê hương thứ hai này đã cho lứa “Tuổi Thu phai” chúng tôi có môi trường sống vui, khỏe và an nhiên tự tại, khi tuổi đã bắt đầu đi về phía bên kia chân đồi. Vì “khi Tâm bạn An nhiên, bạn đang ở trong mùa đẹp nhất đời người”
Mùa Thu California
Phượng Vũ

Sunday, October 12, 2014

Heisler Park: Nắng, Cát & Biển Xanh

Heisler Park: Nắng, Cát & Biển Xanh

Tác giả: Phùng Annie Kim
Bài số 4357-14-29757vb7101114

Với 14 bài viết trong năm, trong đó có bài "Chú Lính Mỹ" tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014 (hình). Bà là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên: "Kock and Me / Vi trùng lao và Tôi," từ tháng Tư 2013 tới nay đã có hơn 300,000 lượt người đọc. Sau đây là bài viết mới nhất.

·       * *
   Heisler Park: Nắng, Cát & Biển Xanh


Chuyện kể rằng có hai Thầy trò kia, thầy lỡ hứa với trò một ngày đẹp trời, Thầy trò cùng nhau đi picnic. Thầy bận quá, cứ hẹn lần hẹn lữa hoài. Trò chờ mãi chả thấy Thầy nhắc tới picnic. Một hôm, hai Thầy trò tình cờ nhìn thấy một đám đông người đi ngang qua. Xe cộ phải dừng lại. Thầy hỏi trò có chuyện gì. Trò nói: "Người ta đang đi... picnic, thưa Thầy". Thì ra đó là một đám ma.

Câu trả lời của trò làm tôi nhớ đến cuộc sống của chúng ta thật ngắn ngủi. Những bất trắc, bất hạnh của đời sống có thể xảy đến cho chúng ta bất cứ lúc nào nhất là các cụ cao niên, cụ nào cũng dính ít nhiều đến bệnh của người già. Cho nên ở cái tuổi ngoài sáu mươi trở đi, các cụ làm được việc gì thì cứ làm, vui chơi được chút nào thì cứ vui chơi. Thời gian không còn nhiều và không chờ đợi chúng ta. Đừng hẹn đến ngày mai. Ngày mai nghĩa là không bao giờ như chuyện đi...picnic.

Lớp vẽ của người Việt cao niên lần này tổ chức đi picnic thật. Toàn là những cụ tâm hồn trẻ trung và sức khỏe còn sung mãn nên các cụ tham gia nhiệt tình. Ngoài chị Kim Thoàn chân đi cà nhắc nhưng còn lê lết được, anh Phạm Anh học viên mới của lớp vẽ bị tai biến mach máu não đi đứng khó khăn, số còn lại khoảng hơn 60 người, theo lời rủ rê của chị Minh Hiếu trưởng lớp, chị là đầu tàu vừa năng nổ, xông xáo, vừa có óc tổ chức và...ham vui, chị kéo toa tàu si- nhơ lớp vẽ đi picnic tại công viên Heisler thuộc vùng biển Laguna Beach.

Heisler Park có biệt danh "Hòn ngọc e ấp nhỏ bé" (A little hidden gem) là một khuôn viên nằm trong bãi biển Laguna Beach chạy dọc theo con đường Pacific Coast Highway cách thành phố Santa Ana mười chín dặm về hướng Đông Nam thuộc tiểu bang Cali. Heisler Park nổi tiếng có bãi biển đẹp với những bãi cỏ và cây cối xanh tươi, những hàng dừa xanh mướt, những bãi tắm cát nhuyễn sạch và mịn, những địa điểm cắm trại có tính cách gia đình được trang bị tiện nghi như băng ghế sắt, lò nướng thịt, nhà vệ sinh, phòng tắm. Heisler Park với địa điểm Monument Point có gắn viễn vọng kính, các bạn có thể nhìn thấy hòn đảo Catalina Island được thu nhỏ và thật gần tưởng như có thể chạm tay vào được. Heisler Park còn nổi tiếng với những con dốc có những bậc thang với nhiều khúc quanh, hai bên là lan can và những tay vịn bằng sắt kiên cố cho các người lớn tuổi có thể đứng trên cao nhìn xuống toàn cảnh, ngắm biển Laguna vào buổi bình minh hay hoàng hôn. Heisler Park còn đẹp với những con đường đi bộ sạch và mát chạy dọc theo bờ biển lúc nào cũng đông người.


Cảnh biển tại Heister Park.

Chúng tôi bốn mạng ra đi khi trời vừa sáng để...xí chỗ. Viết như thế mong các cụ hiểu cho dù ở Mỹ hay đâu cũng vậy "First come, first serve". Muốn cho quý vị có địa điểm tốt để vui chơi, chị Hiếu đã đi tiền trạm, thăm dò địa thế từ mấy ngày trước. Địa điểm là Monument Point, một nơi "đắc địa" dọc theo các vách đá có bề mặt thẳng dốc (bluffs), nơi đây có thể nhìn thấy toàn cảnh đẹp nhất của biển Laguna.. Chị đã... đưa đường chỉ lối cho các cụ nào không lái xe, có thể tự túc đi bằng xe bus mất khoảng một tiếng đồng hồ. Các cụ nào muốn đi carpool thì sắp xếp với nhau. Đến nơi, công viên còn vắng người. Mình phải chiếm thế thượng phong. Chọn đúng mục tiêu đã nhắm là một góc khuất dưới đài kỷ niệm Monument Point có nhiều cây to bóng mát, tuy có chỗ đậu xe miễn phí nhưng phải đi bộ xa, thôi thì bỏ vài đồng tiền cắc đậu ngay lối vào cho gần, đỡ mất công xách nặng.

Đồ đạc sao mà lỉnh kỉnh thế này? Toàn là chổi dài, chổi ngắn, nùi giẻ, đồ hốt rác, xô, giấy báo, bao rác, mấy tấm bạt, cờ, dù, lồng đèn, dao, thớt... chả thấy... điểm tâm đâu. À, thì ra bộ sậu bốn người anh Phúc, Chị Hiếu, Linh, Kim Anh đến sớm để làm lao động vệ sinh, dọn dẹp chỗ ngồi.

Bác Hiếu ơi, các bác mình lo xa quá. Công viên ở Mỹ mà bác cứ như là ở Việt nam (hay ở tháp Eiffel Paris), thiên hạ tự do xả rác và cho chó tự tiện...bón phân trên cỏ và đường phố mà không sợ bị phạt. Đây là công viên xứ Mỹ ở vùng biển, lại là vùng biển của giới nhà giàu. Họ có ý thức bảo vệ môi trường. Họ phải đóng thuế để làm cho môi trường thêm sạch và đẹp. Họ có đội ngũ công nhân đi kiểm tra, thu dọn rác rến bảo vệ vùng biển nổi tiếng này của Cali. Thôi, lỡ mang ba cái đồ nghề, cũng lấy ra quét dọn sơ sơ cho...có việc. Cả bọn phân công đi tìm chỗ mắc hai lá cờ Mỹ và Việt nam Cộng Hòa trên cột điện ngay bên lề đường cho bà con biết phe ta đã có mặt rồi.

Lồng đèn, bong bóng giăng suốt lối đi từ trên dốc xuống. Ba tấm bạt thật là tiện lợi trải dưới những lùm cây đầy bóng mát. Khăn trải ra trên năm cái bàn sắt trông ra vẻ một buổi picnic rất là tươm tất. Hai lá cờ Mỹ và cờ Việt Nam Cộng Hòa lớn, dựng trên hai cái đế trông thật vững vàng và khí thế dưới chân đài kỷ niệm. Lớp vẽ này đi chơi cũng không quên mang... quê hương đi theo. Chỉ còn chờ những cái dù giấy "parasol" giống như dù Nhật, xinh xinh, đủ màu sắc của các bạn tự vẽ trong lớp mang đến trang hoàng chung quanh các bụi cây xương rồng. Góc công viên, lát nữa đây sẽ là chỗ sinh hoạt sạch sẽ, riêng tư, độc đáo và rất đẹp nhờ những chiếc dù này. Vài cặp như anh Thiệp chị Mai đã đến. Hầu hết các bạn sẽ có mặt lúc 10 giờ trong chuyến xe bus đầu tiên do anh An hướng dẫn.

Mặt trời đã lấp ló từ phương Đông báo hiệu một ngày đẹp trời đầy ánh nắng. Đứng trên con dốc của đài kỷ niệm Monument Point, nhìn lên là bầu trời xanh bao la, nhìn xuống là bãi biển mênh mông có khi là màu xanh ngọc bích có khi là màu xanh dương đậm. Xa xa là những hàng dừa xanh tươi, những ngọn núi cũng nhuộm một màu xanh lơ dìu dịu như màu trời. Gió man mát trong lành từ ngoài biển thổi vào cùng với những tia nắng bình minh ấm áp lan tỏa trên vạn vật.Từ con dốc chỗ cắm trại, chúng tôi đi bộ xuống bãi tắm gần đó dọc theo bờ biển, đặt những bàn chân trần trên cát, từng bước nhẹ nhàng, thảnh thơi như dạo chơi, hít từng hơi thở sâu vào buồng phổi, lắng nghe tiếng sóng vỗ rào rạt đuổi vào bờ, bỏ hết những lo âu, suy nghĩ về sức khỏe, con cháu, việc nhà, việc làm....

"SUN, SAND, SEA", "Heister Park: nắng, cát và biển xanh", thiên nhiên mở lòng ra đón chào các bạn, những ai biết cảm nhận cái đẹp và thọ hưởng những tiện nghi công ích của vùng biển ở xứ Mỹ.

Xe bus đổ người xuống trạm gần ngay lề đường chỗ cắm trại. Anh chị nào cũng tay xách nách mang đồ đạc và thức ăn. Con dốc làm các anh chị lớn tuổi vừa đi vừa thở hổn hển. Trái cây như dưa hấu được xắt gọt tại chỗ. Kẹo, bánh, mứt, rau câu, bánh mì, xôi, gà, nho, bánh tráng, dĩa, ly, muổng, nĩa, nước uống...bày ra sẵn sàng chỉ chờ món bánh hỏi, rau, nước mắm và con heo quay đang trên đường đến sau.


Cảnh biển tại Heister Park.

Tại khu đài kỷ niệm, trưởng ban văn nghệ là chị Lan Lê và cây đàn guitar mở đầu cho màn văn nghệ bỏ túi dưới lùm cây làm cho buổi cắm trại ngoài trời thêm phần sôi động. Những chiếc áo thun đen với logo "Art For Fun" đến đã gần đông đủ, chị Minh Hiếu đề nghị chương trình văn nghệ bắt đầu trước khi con heo quay đến. Chị Phương Lê phụ trách điều khiển ban hợp ca. Bằng đủ giọng trầm, bổng, cao, thấp, trước hai lá cờ Việt Mỹ, các cụ si nhơ đứng thành hàng, nghiêm chỉnh, đầu ngước lên lá cờ Tổ Quốc, cùng nhau cất tiếng hát thật hùng hồn hai bài "Quốc Ca Việt Nam", và "Việt Nam Việt Nam" làm cho những người Mỹ đi ngang qua đưa mắt nhìn lấy làm ngạc nhiên và tò mò. Có những người Mỹ già đứng lại lắng nghe đến hết bài. Biết đâu trong số đó, họ là những người lính Mỹ đã từng tham chiến ở Việt Nam và từ ngữ "Việt nam,Việt Nam" quen thuộc nhắc nhở họ những kỷ niệm nào đó về một đất nước xa xôi thời chiến tranh cách đây gần bốn mươi năm.

"Này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi. Đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống". "Việt Nam...Việt Nam...Việt Nam quê hương đất nước sáng ngời. Việt Nam...Việt Nam... Việt Nam...muôn đời." Đoạn cuối bài hát, các từ "Việt Nam" "Việt Nam" được nhắc đến nhiều lần và tiếng hát được kéo dài làm cho chúng tôi cảm thấy lòng bồi hồi, xúc động. Hướng nhìn ra biển khơi, bên kia bờ Thái bình Dương là quê hương tôi, một đất nước hình cong chữ S, tuy xa mà thật gần trong lòng những người đã bỏ nước ra đi.

Tiếp theo là các bài dân ca "Lý chim quyên", "Lý Lu La", "Trèo lên quán dốc", "Gần nhau", "Hãy thương nhau đi" được các bạn hát thật hay và đều.

Anh Bình và anh Thành khê nệ mang con heo quay đến. Đây là phần đóng góp của các chị trong đó có chị trưởng lớp làm cho buổi picnic thêm phần xôm tụ và màn ăn uống thêm phần hậu hỉ. Có nhóm lo bánh, kẹo như chị Kỳ Dung, chị Mai Hương.. Nhóm chị Mai và đứa cháu gái pha nước xí muội đá lạnh thật ngon. Đó là chưa kể 7 con gà quay của nhóm chị Lệ Hoa. Nhóm chị Natalie lo các thứ phụ tùng như bánh hỏi, mỡ hành, rau, nước mắm... Ngoài ra còn có sự đóng góp của nhiều anh chị khác, người viết không nhớ tên nên không kể hết ra đây như những người góp nào là trái cây, ly, dĩa, khăn giấy, khăn bàn... Nhìn con heo quay da vàng ửng làm mọi người chợt nghĩ đến... đám cưới. Lớp vẽ hiện nay cũng có vài cụ...độc thân tại chỗ. Các cụ ông cụ bà ơi, thôi thì các cụ xáp vô lè lẹ đi để đám si-nhơ lớp vẽ chúng tôi có dịp đi dự... đám cưới các cụ nữa chứ!.

Bây giờ là màn chụp hình con heo quay với các bạn đứng chung quanh. Ai cũng cười toe toét. Người thì giơ đầu heo, người thì giơ mấy cái giò heo. Hình ảnh các cụ si-nhơ lớp vẽ với con heo quay xuất hiện ở bãi biển Laguna Beach thật là... ấn tượng. Còn nhiều những khuôn mặt khác cũng độc đáo như các bác... khỉ gái leo tuốt trên ngọn cây ngồi đong đưa, bức hình chụp chị Natalie ngồi trên cái chỉa cây rất là gợi...hình, chị Kim Anh ngồi chặt thịt quay, chị Lệ Hoa ỏng ẹo " Thia lia quen chậu vợ chồng quen hơi" bên cạnh một anh không phải là ông... Wilson, ban hợp ca áo thun đen của lớp vẽ với mũ và dù, tay cầm bản nhạc hát say sưa dưới trời nắng, anh Chính cầm cái đầu heo múa, chị Minh Hiếu MC kiêm trưởng ban tổ chức chỉ tay...mười ngón với cái còi "hoét hoét" đeo trước ngực, anh Bình đang chăm chú vẽ tranh hình dãy núi xa xa...Những hình ảnh hiếm có này sẽ được chị MiMi và anh Bình cho vào trang nhà của Hội cao niên lớp vẽ.

Thế là "bụp", "bụp", con heo được xả ra thành miếng. Bánh hỏi,bánh tráng, dưa leo, rau sống, đồ chua, nước mắm, các cụ quên đi "cò lét-tơ rôn" và "đai -ết"...(Bạn Huệ còn thật thà hỏi kiếm cho tui miếng nào...mỡ mỡ ). Chỉ trong vòng nửa tiếng, con heo quay đã...banh xác và chạy tọt vào bao tử của các vị si- nhơ.

Sau màn ăn uống là màn yêu cầu các bạn nhắc tên người bạn đứng cạnh mình. Chị Minh Hiếu nghĩ ra trò này chắc muốn trắc nghiệm trí nhớ của các cụ lớp vẽ. Học chung lớp, có khi các cụ chẳng biết tên nhau vì lớp đông, có nhiều học viên mới, một phần vì trí nhớ các cụ càng ngày càng hay quên. Tiếp theo, chị giới thiệu một trong những "người hùng" của lớp vẽ là anh Lê Tùng.

Anh Tùng đến với lớp vẽ từ khóa đầu. Thời chiến tranh ở Việt nam, tay phải anh bị thương phải cưa mất hai phần ba. Sang đến Mỹ anh vẫn lái freeway. Hiện nay anh đã về hưu và là học viên đều đặn của lớp vẽ. Dưới đài kỷ niệm và hai lá cờ Việt Mỹ, trong cái nắng gắt vào buổi trưa với những cây dù "parasol" che trên đầu, chúng tôi lắng nghe anh Tùng kể về người đại đội trưởng trinh sát thuộc sư đoàn 9 bộ binh. Sư đoàn này đã từng đánh thắng những trận lớn vào năm 1972. Sau đó, trong khi tập họp, đại đội của anh bị rơi vào ổ phục kích của Việt Cộng trong trận Bình Định. Một quả B40 xẹt qua cánh tay anh trong chớp mắt làm cánh tay rớt xuống mà anh không hay. Anh nhìn xuống, nhặt cánh tay lên còn hỏi "Cánh tay này của ai?" Chưa có câu trả lời, anh nhìn qua cánh tay phải thì thấy máu chảy lênh láng. Lúc đó anh mới biết thế nào là sự đau đớn. Về đến bệnh viện Vĩnh Long thì anh đã ngất xỉu vì máu ra nhiều. Người thương binh bị mất hai phần ba cánh tay phải ấy sau này đã được giải ngũ và vượt biên qua Mỹ.


Sinh hoạt buổi cắm trại.

Trong lớp vẽ, vào những chiều thứ tư, hình ảnh anh đến lớp học đều đặn, chăm chú vừa cầm cọ tô vẽ, vừa loay hoay với bức tranh bằng mỗi cánh tay trái. Lúc nào cũng thấy anh bình thản, vui vẻ. Anh tham gia hầu hết các sinh hoạt của lớp. Mỗi lần nhìn anh trong chiếc áo sơ mi ngắn che phủ cánh tay còn lại làm tôi nhớ đến bài hát "Nhớ người thương binh" của nhạc sĩ Phạm Duy:

Một chiều/ một chiều
trên cánh đồng xanh
Bóng người/ anh dũng/
năm xưa ra đi chốn này
U..Ù... Chàng về
chàng về nay đã cụt tay
Chàng về
Chàng về nay đã cụt tay
Chàng về nay đã cụt tay
Máu đào đã thắm/ trên thây bao nhiêu quân thù

Chiều quê còn nhớ người đi
Vì ai vào chốn tử sinh.
Chiến trường quên mình
Người về có nhớ thương binh.
Người về có nhớ thương binh.

Lịch sử đã sang trang, để lại tàn tích của cuộc chiến tranh là những người thương binh. Những "Ngày tri ân Thương Phế Binh" ở Việt nam, những kỳ "Đại nhạc hội cám ơn anh"do hội HO và đài SBTN tổ chức hàng năm ở Mỹ để gây quỹ, gửi tiền về gọi là chút quà an ủi cho hai chục ngàn hồ sơ thương binh và quả phụ còn sống lây lất ở quê nhà là một việc làm đáng ca ngợi. Đây là niềm an ủi cho những người đã từng hy sinh một phần thân thể của họ cho đất nước.

Trước mắt chúng tôi là "Người thương binh" Lê Tùng được chị Minh Hiếu và các bạn vinh danh trong một buổi cắm trại ngoài trời tại công viên Heister Park, dưới tượng đài kỷ niệm tại một vùng biển Laguna ở xứ Mỹ. Chị Minh Hiếu thay mặt lớp vẽ bày tỏ lòng biết ơn đến các anh trong đó có anh Bình Nguyễn cũng từng là đại đội trưởng tác chiến sư đoàn 25 bộ binh ở Tây Ninh, anh Tim Lê là sĩ quan sư đoàn 7 bộ binh, anh Tiêu Phạm người học viên mới của lớp vẽ cũng là chiến sĩ. Tất cả các anh đã từng là những người chiến sĩ ngoài mặt trận sống sót trở về. Câu chuyện kể về "người thương binh" và đời lính của các anh làm mọi người cảm động. Các anh cùng với chị Minh Hiếu chụp bức hình kỷ niệm dưới lá cờ vàng. Một lần nữa, ban hợp ca hát bài "Quốc Ca Việt Nam", sau đó chúng tôi thu dọn chiến trường ăn uống, chụp vài tấm hình kỷ niệm trước khi chia tay.

Buổi cắm trại kéo dài hơn năm tiếng đồng hồ vừa đủ... mệt để các bạn si-nhơ lớp vẽ hưởng một ngày vui. Một số còn ở lại đi dạo chơi bãi biển. Một số tụ tập chờ đón xe bus đưa các cụ về lại bến đỗ là chợ ABC.

Chuyến đi chơi biển cũng là dịp các bạn trong lớp kỳ này sẽ chọn đề tài vẽ núi cho bức tranh sắp tới. Có nơi nào như nước Mỹ, tuổi già, các si-nhơ đi chơi có bạn bè, cảnh đẹp, thức ăn ngon và có tài xế xe bus chở đến tận nơi. Lớp vẽ đi đâu cũng vang vang tiếng cười, tiếng hát. Những bài dân ca, những bài hát chan chứa tình người, những bài hát đậm tình quê hương, đất nước,dân tộc, những câu chuyện kể về "người thương binh" về những người lính Việt Nam Cộng Hòa...lắng đọng trong lòng chúng tôi một nỗi niềm bâng khuâng chan hòa với niềm an vui của một ngày biết sống trọn vẹn cho mình và cho mọi người.

Hy vọng lớp vẽ sẽ là một sinh hoạt bổ ích, cần thiết và được duy trì lâu dài cho các cụ si- nhơ Việt nam có những ngày sống vui, sống khỏe trên đất nước Mỹ.

Phùng Annie Kim